Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tưởng Uyển được Văn Tẫn dắt đi, cô cúi đầu suốt một đường, vô cùng lo lắng đôi giày màu trắng của anh sẽ bị người khác dẫm lên, Văn Tẫn nắm tay dắt cô chưa được bao lâu, bỗng nhiên cô cảm thấy, trong nháy mắt xung quanh bỗng an tĩnh lại.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy Văn Tẫn dắt cô đến trước mặt một fan đang cầm hai cái dạ quang ác ma, anh dừng lại, giọng nói trầm thấp vô cùng dễ nghe.

“Bao nhiêu tiền?” Anh hỏi.

Fans nói lắp, “Anh, anh muốn sao?”

Văn Tẫn gật đầu.

Fan nhanh tay đưa cho anh, “Tặng cho anh! Không cần tiền!”

Văn Tẫn nói cảm ơn, quay người đeo dạ quang ác ma lên đầu Tưởng Uyển.

Một khắc kia Tưởng Uyển có thể cảm nhận được tầm mắt như lửa nóng từ bốn phương tám hướng tụ hội trên người cô, bên tai cô đỏ ửng, đang muốn tháo dạ quang ra, lại nghe Văn Tẫn nói.

“Đẹp.”

Đám người chung quanh như ong vỡ tổ oanh tạc.

“A! A Tẫn, em chết mất!”

“Sao anh Tẫn lại dịu dàng như vậy!”

“Huhuhu khóc, tình yêu đẹp quá!!”

“A Tẫn hôm nay anh không phải tới đây chơi game! Anh là tới để bón thức ăn cho chó đi!!!”

“Chị gái nhỏ! Chị chính là chủ kênh ASMR Uyển Uyển đúng không?”

“Hình như trên cổ chị gái nhỏ…”

Câu nói kế tiếp Tưởng Uyển không nghe rõ, cô che cổ lại, đi theo phía sau Văn Tẫn đi vào, thông qua sân lớn phía trước, xung quanh là nhà cao tầng độc lập, trước cửa ra vào đặt mô hình Optimus Prime khổng lồ. Bọn họ đi vài phút, bước vào một tòa nhà, xuyên qua hành lang rộng lớn màu trắng, cuối cùng cũng tới trước cửa sân vận động thể thao điện tử.

Ở cửa có chỗ ghi danh, không ít người cầm vé trong tay đi vào.

Đồng La Thiêu gọi điện thoại cho huấn luyện viên, không lâu sau, một người đàn ông gầy gầy đeo kính đi ra, da mặt ông ta hơi đen, đôi mắt không lớn, môi dày, không phải diện mạo ưa nhìn, “Tất cả tới rồi?”

Ông ta nhìn chằm chằm Văn Tẫn, trên mặt mang theo ý cười, “Tên nhóc này không tồi, còn có bạn gái!”

Mặt Văn Tẫn không cảm xúc.

Tưởng Uyển lễ phép mỉm cười chào đối phương.

“Khi nào kết hôn? Đừng quên đưa thiệp mời cho tôi.” Huấn luyện viên dường như đã quen với sự trầm mặc của Văn Tẫn, cười nói với anh, “Đến lúc đó dù vội, tôi cũng chạy tới tham gia.”

Văn Tẫn nhìn ông ta, “Không cần.”

Anh nghiêm túc nói, “Sẽ không mời ông.”

Huấn luyện viên cười ha ha, cười xong trong không khí chỉ còn lại an tĩnh.

“…”

Cảnh tượng xấu hổ đến mức Tưởng Uyển hít thở không thông.

đầu dòng

Sau khi tiến vào, Tưởng Uyển mới thấy rõ thế giới bên trong cánh cửa.

Nó giống như một rạp chiếu phim khổng lồ, phía trước có bốn cái màn hình cực kỳ lớn, có hai người một nam một nữ ngồi giới thiệu phía trước, đeo tai nghe đang điều chỉnh thử âm thanh, phía sau bọn họ là sân khấu rộng lớn.

Hệ thống đèn trên đỉnh đầu, đèn sân khấu, đèn tụ quang, tất cả đều chiếu trên sân khấu, toàn bộ trung tâm sân khấu tỏa sáng, vô cùng bắt mắt.

Dưới đài là một mảnh đen nhánh, nương theo ánh sáng sân khấu có thể thấy rõ tất cả bốn phía là chỗ ngồi, ước chừng phải một nghìn trở lên, có một nửa đã đầy người, đa số là game thủ của các chiến đội, bọn họ thống nhất mặc đồng phục của đội.

Tưởng Uyển nghĩ đến bên ngoài vẫn còn hơn một nghìn fans, không khỏi thở dài.

Bên ngoài nóng như vậy, các cô ấy sẽ không ngồi ở đó đợi đấy chứ?

Trận thi đấu của Văn Tẫn và mấy người Đồng La Thiêu chưa tới, bởi vậy đám người tìm được nơi đăng ký rồi tìm vị trí ngồi xuống, bắt đầu nhỏ giọng nói chuyện phiếm.

Bọn họ ngồi ở hàng thứ hai, rất gần sân khấu.

Tưởng Uyển không nhịn được nhìn quanh một vòng, xung quanh là những người thanh niên mặc đồng phục không ngừng đi tới đi lui, bọn họ không phải đang nghe điện thoại thì cũng là nói chuyện phiếm với đồng đội, trong miệng đều là thuật ngữ chuyên nghiệp Tưởng Uyển nghe không hiểu.

Đây là thế giới của Văn Tẫn.

Một thế giới khiến cô vừa cảm thấy mới mẻ độc đáo lại vừa tò mò.

Bình luận (0)

Để lại bình luận