Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuyệt quá tuyệt quá!

Thẩm Khả Ái gật đầu mạnh đến nỗi đầu óc cũng trở nên choáng váng.

Chủ nhân sẽ mua tất cả các kỹ năng cho cô, sau khi ta ngoài cô có thể giúp đỡ chủ nhân được nhiều hơn. Nhìn vào chỉ số tình yêu đã lên đến 54, Thẩm Khả Ái cười trộm một tiếng.

Cô rất mong chờ, không biết sau khi nhìn thấy cô chủ nhân sẽ có biểu hiện gì đây?

Thẩm Viên cũng mỉm cười theo Thẩm Khả Ái, hai người nói chuyện rất vui vẻ, nhưng một cuộc điện thoại sau đó đã làm gián đoạn những gì mà Thẩm Viên định nói.

“Khả Ái, tôi phải đi nghe điện thoại đã, em chờ tôi một chút nha.”

“Ừm ừm, được thôi ~ Chủ nhân ~”

Lại gọi điện thoại tới để làm gì, không phải anh đã bán cổ phần cho bọn họ rồi sao?

Thẩm Viên nhíu chặt mày, trong đôi mắt sâu thẳm loé lên sự thiếu kiên nhẫn, có lẽ anh nên đổi số điện thoại mới để đám người nhà họ Thẩm này không thường xuyên quấy rầy làm phiền mình nữa.

“Chuyện gì?”

Thẩm Viên không cho đối phương cơ hội nói nhảm, trực tiếp hỏi.

Đáng tiếc đối phương không hề biết tốt xấu là gì, đặc biệt là người đàn ông bất tài vô dụng giống như Thẩm Minh Nghĩa.

Thẩm Minh Nghĩa không để ý đến lời nói của Thẩm Viên, hùng hùng hổ hổ hét lớn. “Thẩm Viên, lúc mày vừa mới sinh lẽ ra tao nên ném mày vào trong bồn cầu để mày chết đuối luôn ở trong đó rồi! Từ nhỏ đến lớn chọc tao phiền lòng chưa đủ hay sao mà mày còn dám vô lễ như vậy ở trước mặt ông nội! Ông nội của mày tức đến mức phát bệnh rồi đây này! Mày cần nhiều tiền như vậy để mang theo vào quan tài hay sao?! Mau mang tiền quay về nhà, nếu không nhà họ Thẩm sẽ không bao giờ thừa nhận mày là con cháu trong nhà nữa, tao cũng không ba của mày!”

Thẩm Viên gọi đây là một cơn thịnh nộ của kẻ bất tài.

Bởi vì anh đã sớm không còn hy vọng gì đối với nhà họ Thẩm nữa, Thẩm Viên cũng không thấy đau thương khổ sở nhiều như vậy, Thẩm Minh Nghĩa đã nói mình không phải ba của anh, vậy thì không phải.

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn anh cũng chưa bao giờ cảm nhận được tình cảm của gia đình dành cho mình, bây giờ có từ mặt cũng không làm anh cảm thấy đau lòng!

Thẩm Viên cắn răng, chậm rãi nói với người ở đầu dây bên kia, “Tôi sẽ không đưa cho ông, pháp luật cũng chỉ quy định sau 60 tuổi mới cần chăm sóc cho ba mẹ, bây giờ tôi mà đưa cho ông tiền, không biết ai được lợi hơn ai đâu!”

Quả nhiên Thẩm Minh Nghĩa rất yêu thương đứa con hoang kia của ông ta!

Nếu đã một lòng thương yêu người phụ nữ Liễu Diễm Diễm kia, không muốn kết hôn với mẹ của anh, vậy tại sao ông ta không kiên quyết phản kháng ngay từ đầu đi?

Tại sao lại muốn cùng người mẹ vô tình kia sinh ra anh?

“Không cho thì từ giờ mày cút luôn khỏi nhà họ Thẩm đi! Tao không có đứa con trai như mày nữa!”

Thẩm Viên mím môi, trong ánh mắt tràn đầy bi thương, anh thấp giọng, lạnh nhạt nói. “Tôi biết trong lòng của ông chỉ coi Thẩm Thông là đứa con trai duy nhất của mình, vậy tại sao lúc trước ông không trực tiếp kết hôn cùng với Liễu Diễm Diễm? Mà lại cưới mẹ tôi rồi sinh ra tôi làm gì? Ông muốn làm gì thì tuỳ ông, tôi không quan tâm.”

Thẩm Minh Nghĩa cảm thấy rất tức giận, thời điểm ông ta định mở miệng mắng chửi thì phát hiện ra Thẩm Viên đã cúp điện thoại, ông ta chỉ đành ném mạnh điện thoại xuống đất.

“Được lắm được lắm! Quả nhiên là một đứa con trai bất hiếu! Hôm nay tao phải cắt đứt quan hệ cùng với mày! Tao không có một đứa con trai bất hiếu như vậy!”

Thẩm Viên cũng không quan tâm Thẩm Minh Nghĩa tức giận đến nhường nào, vừa quay đầu một cái anh đã vội vàng nói chuyện với Thẩm Khả Ái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận