Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thực tế, hai năm sống trong quân đội cũng đã dạy cho Vu Triều học được cách trở thành một người đàn ông chân chính.

Là đàn ông, trước hết đem tình cảm gia đình đã ghi nhớ trong lòng. Là một lính cứu hỏa, anh thường chạy đua với thời gian, để thân thể của mình đứng trước một nguy hiểm, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh

Trong ngôi nhà nhỏ, Vu Triều cảm thấy vào bếp là việc một người đàn ông nên làm. Làn da của phụ nữ mềm mại không thể chịu được sự tàn phá của khói dầu, cũng dễ bị trầy xước bởi dao trong nhà bếp.

Mẹ Vu Triều hiện tại sống một mình ở nông thôn, nhưng chỉ cần Vu Triều về chỗ mẹ, anh sẽ chủ động nấu ăn mà không để bà phải làm gì.

Nghe Vu Triều nói như vậy, Tạ Linh Lăng làm theo: “Vậy tôi nấu cơm xào rau cho anh, chẳng phải là phúc phận ba đời anh tu luyện được sao. ”

Vu Triều rất muốn đi qua ôm chặt Tạ Linh Lăng, vì thế anh cũng làm như vậy. Anh vùi mặt vào cổ cô, tham lam ngửi hơi thở trên người cô.

Tạ Linh Lăng cầm nồi xẻng, kinh ngạc khi thấy hơi thở của người đàn ông quấn lấy mình.

Dáng người cao lớn của Vu Triều từ phía sau ôm chặt Tạ Linh Lăng, cằm có râu cọ bên tai cô, khẽ lẩm bẩm: “Ừm, là phúc phận ba đời tu luyện được. ”

Tạ Linh Lăng ngứa ngáy muốn trốn tránh, dùng cùi chỏ chạm vào người anh: “Anh đừng có được một tấc tiến một thước! ”

Vu Triều mỉm cười hôn lên má Tạ Linh Lăng.

Anh thật sự không dám được một tấc tiến thêm một thước nữa

Sau đó Tạ Linh Lăng đã nấu ba món, trong đó có hai món áp chảo và một món còn lại có quá nhiều muối.

Vu Triều vô cùng nể mặt ăn sạch toàn bộ, còn khen ngợi: “Trước kia khi ở bộ đội huấn luyện đến cực hạn muốn ăn một bữa cơm như vậy đều là xa xỉ. ”

Tạ Linh Lăng cười: “Miệng của anh bôi mật sao? ”

“Em muốn hôn một cái không?”

“Không cần đâu.”

*

Vào ban đêm.

“Nói trước nhé, trước đây tôi chưa từng cạo râu cho đàn ông.” Tạ Linh Lăng cầm dao cạo râu trên tay, không biết xuống tay từ đâu.

Vu Triều hai cổ tay chống lên bồn rửa tay, gần như ôm Tạ Linh Lăng vào trong ngực mình.

Anh cúi đầu nhìn cô từ trên cao xuống, trong ánh mắt tất cả đều là cưng chiều: “Vinh hạnh của tôi. ”

Tạ Linh Lăng trợn trắng mắt, đưa tay nhẹ nhàng véo một cái trên cánh tay anh, sau đó bắt đầu chuẩn bị cạo râu cho anh.

Tuy nhiên, cô thực sự chưa từng cạo râu, cô rất sợ làm anh chảy máu.

Sau khi thử nhiều lần, Tạ Linh Lăng đầu hàng: “Quên đi, tôi nên đi mua máy cạo râu điện. Tôi sợ nó sẽ làm anh bị trầy xước mất. ”

Vu Triều lại vòng quanh cô: “Đừng dài dòng nữa. Cạo rách thì rách, một chút vết thương nhỏ mà thôi. ”

Tạ Linh Lăng nói: “Nếu thấy máu tôi sẽ chóng mặt! ”

“Thật sao?” Vu Triều cà lơ phất phơ nhướng mày: “Tôi chưa từng thấy người ta chóng mặt vì máu đấy, nếu không, em ngất một cái tôi xem đi. ”

“Bệnh thần kinh à!”

Trái tim vừa hoàn hồn lại, Tạ Linh Lăng bắt đầu cạo râu cho Vu Triều.

Đầu tiên là vắt bọt cạo râu lên cằm anh, sau đó cầm lấy dao cạo râu bắt đầu cạo một chút dọc theo mép của anh.

Lúc này Vu Triều đang cởi trần, bả vai rộng lớn và những đường gân xanh trên cánh tay nổi lên.

Đường cong cằm của anh thập phần lưu loát, nương theo động tác của Tạ Linh Lăng, yết hầu của anh thỉnh thoảng trượt xuống, nhìn đặc biệt gợi cảm

Cạo lên không tốn sức như trong tưởng tượng, nhưng lòng bàn tay của Tạ Linh Lăng vẫn đổ mồ hôi.

Cuối cùng cũng cạo xong, Tạ Linh Lăng thở ra một hơi thật sâu, “Nhiệm vụ hoàn thành! ”

Vu Triều cúi đầu hôn lên môi Tạ Linh Lăng một cái, khen ngợi: “Thật tuyệt! ”

Tạ Linh Lăng cũng không phải là đứa trẻ lên ba, cô vươn tay đẩy anh: “Được rồi, râu cũng cạo rồi, tôi đi đây. ”

Như thể anh không nghe thấy Tạ Linh Lăng nói, Vu Triều vòng tay qua eo cô, bế cô ngồi lên bồn rửa mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận