Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng khóc, thành bọng chứa nước rồi kìa.” Cảm thấy đã khôi phục một ít sức lực, Cao Đạm thử giơ tay lau nước mắt cho cô.

“Đều do anh!”

“Đúng đúng đúng, đều là anh sai.” Có lẽ là do tư thế nằm không thoải mái, anh muốn hoạt động hai chân, nhưng làm thế nào cũng không có sức.

“Sao vậy?”

Cao Đạm do dự nhìn đôi chân không có phản ứng gì ở dưới chăn của mình “Chân anh…”

“Có thể do vừa mới giải phẫu xong, thuốc tê còn chưa hết?”

“Thật vậy chăng?”

Ánh mắt cô né tránh “Ừ, khát nước rồi, em đi lấy nước cho anh!” Nói xong, rời khỏi phòng như đi trốn.

Cao Đạm vẻ mặt suy tư, sau khi cô rời đi thì ấn chuông liên lạc.

……

Chốc sau, An Hân Phỉ mang theo bình nước đựng nước nóng trở lại phòng, lại cẩn thận đem nước khoáng hòa cùng nước nóng thành nước ấm đưa tới bên miệng Cao Đạm “Uống nước đi.”

Anh lại giơ tay đẩy ra, ánh mắt nặng nề nhìn cô “Chân anh thật sự chỉ là bởi vì thuốc tê sao?”

“……” An Hân Phỉ cầm ly nước đờ ra, không biết nên nói cái gì.

“Anh đã… Biết?”

Cao Đạm nhắm mắt lại, cảm thấy thế giới của mình toàn bộ sụp đổ “Anh muốn yên tĩnh một mình.” Cô lo lắng nhìn anh một cái, lại không thể làm gì khác, đành phải ngoan ngoãn đi ra bên ngoài chờ đợi.

Sau khi cô rời đi, anh mở to mắt, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm hai chân dưới chăn, sau đó đột nhiên xốc chăn lên, chúng vẫn còn ở đấy, nhưng mà một chút cảm giác đều không có. Anh thử di chuyển hai chân, vô dụng, vô dụng! Lời nói của bác sĩ, như phán anh án tử. Anh hiện tại là một người tàn tật, tàn phế!

“A!” Cao Đạm quét tất cả đồ vật trên giường xuống mặt đất, rầm rầm loảng xoảng vang dội, An Hân Phỉ ở ngoài cửa sợ tới mức lập tức chạy vọt vào.

“Cao Đạm!”

An Hân Phỉ đẩy cửa phòng bệnh ra, thấy máy trị liệu cùng cốc chén thuỷ tinh vỡ nát thê thảm đầy trên mặt đất, hoàn toàn hỗn độn.

“Cao Đạm, bác sĩ nói chỉ là có khả năng, không nhất định sẽ…” Cô bó tay bất lực không biết làm gì đứng một bên, anh như thế làm cô có chút sợ hãi.

“Không nhất định cái gì, bại liệt sao!”

“A, chân anh một chút cảm giác đều không có!” Đột nhiên Cao Đạm như điên dùng sức đấm đánh chân mình, anh rất hy vọng, chân anh, có thể cảm thấy đau.

An Hân Phỉ khiếp sợ, vội vàng chạy tới mép giường, ngăn lại hành vi tự ngược đãi bản thân của anh “Cao Đạm đừng như vậy, đừng như vậy được không?”

Cao Đạm rút ra khỏi nắm tay của cô, nhìn hoa tử vi đang thì trổ bông ngoài cửa sổ, dần dần bình tĩnh lại “Em đi đi.”

“Anh có… Ý gì?”

Cao Đạm nhìn thẳng An Hân Phỉ, gằn từng chữ một, cực kỳ nghiêm túc “Ý anh là, chúng ta chia tay thôi.”

Cặp mắt kia đã từng tràn ngập tình yêu nhìn ngắm mình, hiện giờ chỉ còn lại hờ hững lạnh lùng.

“Không, em không đồng ý!”

“Thế nào, em tình nguyện chăm sóc một người bệnh nằm liệt trên giường?” Cao Đạm tự giễu hỏi.

“Đúng, em tình nguyện.”

“Nhưng tôi không muốn!” Cao Đạm gầm lên “Chính bản thân tôi còn khinh bỉ kẻ tàn phế là tôi đây này!”

“Dù sao em sẽ không đồng ý chia tay!” Sự cố chấp của An Hân Phỉ ngay cả anh cũng không cầm được, cô bướng bỉnh lau nước mắt, đi ra ngoài cầm cái chổi quét sạch các mảnh vỡ nhỏ, lại lần nữa đổ một ly nước ấm cho anh.

“Anh chắc đói bụng rồi, em đi mua chút đồ ăn.”

“Tiểu Phỉ…”

An Hân Phỉ căn bản không cho anh cơ hội nói chuyện “Bánh bao nhân nước [1] thì sao, lúc trước anh còn bảo muốn ăn đó.” Rồi hình như lại nghĩ đến cái gì “A, bây giờ anh phải dưỡng bệnh, không thể ăn dầu mỡ như thế, vậy cháo trứng hoa gà xé [2] đi, em cũng muốn ăn!”

“Tiểu Phỉ…”

“Chờ em nhé!”

Cao Đạm chỉ thấy đột nhiên sinh ra cảm giác vô lực.

Một lúc sau, An Hân Phỉ mua cháo trở về, còn đem về một bó hoa bách hợp đượm hương đang nở rất đẹp.

“Em nâng giường lên một chút cho anh.” Cô lại kéo tấm bàn xuống “Ăn một chút đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận