Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu về nước lúc nào?”

“Tốt nghiệp xong thì về.”

Trần Trạch Húc dừng một chút rồi tiếp tục nói.

“Ngày trường học công bố kết quả thi vào trường Cao đẳng, tôi có trở về xem.”

Cố Nhan nhớ lại một chút, cũng là chuyện của bốn năm trước rồi.

“Lúc đó là khi khu phố ăn vặt phía sau trường bị dỡ bỏ rồi, cậu có quay lại cũng chẳng còn gì.” Cô hơi tiếc nuối nói.

Trần Trạch Húc im lặng trong chốc lát, cười khẽ ra tiếng.

“Cậu vẫn chẳng thay đổi gì.”

Hai người cứ như vậy đi đến cửa đại sảnh tầng một, Trần Trạch Húc đột nhiên gọi cô lại, vẻ mặt tự nhiên hỏi:

“Có thể cho tôi Wechat không?”

Cố Nhan nhìn về phía cửa ra vào liếc mắt quan sát xung quanh một cái, “Wechat của tôi ở trong nhóm của công ty.”

Hai mắt Trần Trạch Húc nhìn cô chăm chú rồi lấy di động ra: “Của cậu là cái nào?”

Cố Nhan nhìn lướt qua màn hình điện thoại trong tay hắn, rất nhanh nhìn đến cái đầu hồng nhạt kia.

“Cái này.”

Trần Trạch Húc thấy mặt cô lộ ra vẻ lo lắng, ôn hòa nói:

“Tôi đưa cậu về, tiện đường mà.”

“Cậu còn không biết tôi ở đâu đã nói tiện đường?”

Trần Trạch Húc cười dịu dàng: “Tôi đưa cậu về.”

Đúng lúc này, trêи con đường cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng còi xe, ánh mắt Cố Nhan phát sáng.

“Có người tới đón tôi rồi.”

Trần Trạch Húc nhìn về phía chiếc xe gần đó: “Bạn trai của cậu?”

Cố Nhan sửa sang lại váy, vẻ mặt cô hớn hở.

“Cậu còn nhớ không? Là người mà hồi trung học tôi vẫn luôn tìm kiếm, lúc đó còn nhầm là cậu, tạm biệt.”

Trần Trạch Húc vân vê cằm rồi gật đầu, mỉm cười nhìn cô: “Ngày mai gặp.”

—-

Cố Nhan lập tức chạy tới, cô mở cửa ngồi vào ghế phó lái.

“Lần đầu tiên em làm việc cả buổi trưa, mệt quá.”

Thấy Chu Quân Ngôn không thèm để ý mình, cô tiếp tục nói:

“Đúng rồi, anh nhìn thấy người đàn ông đứng cạnh em vừa nãy kia không?”

“Không nhìn thấy.” Giọng nói vô cùng lạnh lùng.

“Vậy không thể trách anh được, chắc là dáng vẻ của cậu ấy không đủ đặc biệt. Nhưng anh biết không, trước kia cậu ấy là hotboy của trường em đó. Em nói anh nghe, lúc trước em quen biết cậu ấy là bởi vì –” Cố Nhan nói tới đây bỗng nhiên ngậm miệng lại.

Chu Quân Ngôn đợi mãi vẫn không nghe thấy cô lên tiếng, anh lạnh lùng nhìn cô một cái.

“Tại sao không nói nữa?”

Đáng tiếc Cố Nhan không chú ý đến vẻ mặt khác thường của anh, vẫn hồn nhiên cười nói: “Em mà nói ra anh sẽ cười em mất.”

Cố Nhan thật sự cảm thấy ngượng ngùng nếu nói cho Chu Quân Ngôn biết, sau ngày cô gặp được anh ở cổng trường thì đã làm loạn không biết bao lâu để tìm người.

Trong đó việc náo loạn lớn nhất là chuyện năm cô lớp 11, cô ở đại hội thể ɖu͙ƈ thể thao nhìn thấy một cậu học sinh đang tham gia nhảy cao, thân hình có thể được xưng là hạc giữa bầy gà, đúng lúc loa nêu tên của hắn: “Trần Trạch Húc” .

Tên này ở trong mấy cái tên phổ biến như “Vương Cương”, “Lí Hạo”, “Trương Bân” lại rất đặc biệt.

Tim Cố Nhan đập gia tốc, cô đã trải qua nhiều lần thất vọng, nhưng mỗi một lần vẫn tràn ngập chờ mong. Cô bắt lấy tay của các bạn học bên cạnh, tự nhủ: “Lẽ nào chính là anh ấy.”

Nhưng chờ cô lôi kéo mấy đứa bạn hô hào chen vào tới nơi thi đấu chung kết nhảy cao, chủ nhân của cái tên “Trần Trạch Húc” vừa xoay người qua thì mấy nữ sinh bên người cô đều hưng phấn nhỏ giọng kêu lên, chỉ có Cố Nhan lại một lần nữa suy sụp.

Nhưng chuyện này cũng chưa chấm dứt như vậy, bởi vì toàn bộ quá trình đều bị chủ nhiệm khoa chú ý tới. Ông nhận định đây là đôi “Dã uyên ương” mượn đại hội thể ɖu͙ƈ thể thao để liếc mắt đưa tình, liên tiếp tìm chủ nhiệm lớp của Cố Nhan và của Trần Trạch Húc nói chuyện.

Chuyện xấu này sau khi nháo xong, bạn cùng lớp của Trần Trạch Húc chỉ cần nhìn đến Cố Nhan sẽ phát ra tiếng cười kỳ quái.

Trần Trạch Húc lớn hơn Cố Nhan một tuổi. Trêи thực tế, mãi cho đến khi hắn tốt nghiệp, hai đương sự đều chưa từng nói chuyện riêng với nhau.

Trước kia lúc Cố Nhan gặp hắn, nghĩ đến hắn nhất định rất chán ghét mình. Năm cấp ba bị cô làm hại thành đối tượng quan sát đặc biệt của trường, có điều hôm nay thoạt nhìn còn rất tốt.

Cô nhìn tay Chu Quân Ngôn để trêи tay lái không nói gì, thừa dịp chưa cài dây an toàn liền nghiêng đầu dựa lên bờ vai của anh cọ cọ mấy cái coi như sạc pin.

“Em thật không ngờ anh sẽ đón em về nhà, cảm động quá.”

“Nếu không phải em luôn gửi tin nhắn quấy rầy tôi lúc tôi họp thì tôi sẽ không tới.” Thái độ anh vẫn lạnh băng như cũ.

Cố Nhan ghé lại gần nhìn anh: “Anh giận rồi à? Em nghĩ đó là giờ cơm, hơn nữa anh không muốn nhận tin nhắn có thể block em, nhưng anh không làm vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận