Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi thôi, đừng để bạn học ở ngoài cửa chờ lâu, cùng bạn học hòa thuận, trái cây nhớ rõ phải chia cho cậu ấy ăn cùng, không thể ngồi xe không của cậu ấy , hiểu không?.”

Tiêu Trúc Vũ chu miệng lên, đứng ở tại chỗ suy nghĩ bồi hồi do dự.

“Con, con muốn ăn cơm cùng bà ngoại.”

“Không phải bà đã đưa tiền cơm cho con rồi sao? Trở lại trường học rồi ăn, cơm ở nhà ăn còn ăn ngon hơn so với cơm trong nhà nhiều, trước kia khi con còn học sơ trung, ta vẫn nhớ rất rõ, con mỗi ngày đều đem một nửa bánh bao nhân thịt không nỡ ăn hết mang về chp bà ngoại nếm thử.”

Đúng vậy, lúc đó cô không nỡ ăn hết bánh bao thịt một mình mang về cho bà ngoại một nửa, Tiêu Trúc Vũ càng áy náy, mỗi lần Bạch Dương mang cô ra ngoài ăn cơm, luôn dư lại thật nhiều, muốn mang trở về hắn cũng không cho.

“Nghe lời, mau lên xe trở về trường học, bạn học còn đang đợi đâu.”

Dúi cặp sách vào ngực cô , liền đẩy cô ra khỏi phòng ở.

Như cũ vẫn là chiếc xe thể thao đắt tiền đậu trước của , Vinh Y Ngọc nhìn cô lên xe rời đi, tay đang vẫy vẫy mới chậm rãi buông xuống, nếp nhăn mị mí mắt do cười lên cũng buông lỏng xuống , hai chân khập khiễng hướng vào trong nhà bước đi .

Bà đã quen với việc nhìn cảnh chia ly từ biệt, cô cháu gái này, cũng sẽ không ở bên người mà được lâu nữa.

Một đường này, Tiêu Trúc Vũ đều rầu rĩ không vui , thẳng đến khi hắn dừng xe lại, nhéo mạnh cằm, nắm mặt cô quay về hướng của hắn, lực mạnh làm cô đau–ngao hô ngao— kêu ra tiếng.

“Còn dám bày cái mặt khổ qua ra cho tôi xem không , tôi sẽ đem da mặt em miết sưng.”

“Ô người xấu, tiện ——”

Buột miệng thốt ra , trong lòng cô sợ hãi nuốt lại lời sắp thốt ra vào yết hầu, cô mắng hắn ba lần, cả ba lần đều bị đánh, khuôn mặt ủy khuất phồng má, giận mà không dám nói.

“Cũng xem như em học được thông minh.” Bạch Dương nhéo nhéo khuôn cô , ý cười ngả ngớn, miệng bị bóp chặt ép buộc mở ra , Tiêu Trúc Vũ không khép miệng lại được, giống như vỏ trai đã bị cạy mở ra tùy ý mặc người xâm chiếm.

Một tay hắn cởi bỏ đai an toàn, đồng thời cúi thân xuống đem đầu lưỡi vươn ra, chui vào trong khoang miệng của cô.

Môi lưỡi quấn quanh, thanh âm nức nở thật nhỏ hỗn hợp với tiếng giao triền nước miếng , quanh quẩn ở trong không gian an tĩnh của xe , ngón tay ấn mạnh làm mặt cô đau , bị hôn đến quên làm thế nào để hô hấp, đầu lưỡi thô to quấy khoang miệng cô, ngay cả mũi cũng có cảm giác hít thở không thông .

Ý thức Tiêu Trúc Vũ dần vẩn đục mơ hồ, đưa tay cầm lấy cổ tay hắn, hơi ngưỡng đầu, tùy ý hắn không chút nào ôn nhu mà đòi lấy, đem đầu lưỡi cô cắn vào trong miệng mà càn quét ,cô giống như một tiểu cẩu ủy khất bị bắt phải dâm đãng đem đầu lưỡi duỗi dài mặc người xâm lấn .

Mắt tròn đen nhánh sáng ngời ,vì không thể hô hấp mà làm nước mắt trào ra.

Lực đạo bóp má của Bạch Dương tàn nhẫn hơn không ít, móng tay ấn chặt để lại từng vết trăng non trên làn da mềm mại của cô, hắn cũng đem đầu lưỡi duỗi dài quấn lấy cô không buông, ánh mắt hung ác quan sát sắc mặt của cô trước sau vẫn chưa từng nhắm lại, nốt ruồi phía dưới lông mi hơi cong trở nên dị thường tà mị.

Giống như thợ săn hung ác muốn chiếm cứ địa bàn của cô. Cô dù tiếp nhận khó chịu vẫn như cũ đem đầu lưỡi nóng bỏng giao triền cùng hắn không dám rút lại.

“Nôn ——”

Thẳng đến khi bức cô sinh ra phản ứng nôn, mới cắn một ngụm lên môi dưới như thạch trái cây của cô, hàm răng cắn chặt đến khi nếm được mùi máu tanh mới mới cảm thấy mỹ mãnmà rời khỏi môi cô.

Tiểu huynh đề của hắn đã cứng đến muốn mệnh, nhưng hắn phải nén lại, nếu còn đùa giỡn thì rất có khả năng sẽ đem cô đùa chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận