Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng bưng lên chén nhỏ đến gần nàng,“Thu nhi, Hướng Đông cầu xin cậu uống một chút được không?” Thân thể gầy yếu tựa như khi gió thổi qua sẽ ngã xuống đất làm cho người ta thấy đau lòng khó chịu.

“Tớ ····” Nhìn đến ánh mắt cầu khẩn của Hướng Đông, lời cự tuyệt đến bên miệng Tô Mộ Thu liền nuốt xuống, nàng tiếp nhận chén nhỏ, nửa ngày mới đưa lên miệng uống, uống hai ba hớp, trong tay không thấy bất luận cái gì động tác.

Hướng D0ông nhìn không được,“Thu nhi cậu ···”

“Hướng Đông.” Nàng cắt đứt lời của nàng,“Hôm nay có khách nhân đến sao?”

Bên ngoài ẩn ẩn vang lên âm thanh bận rộn của mọi người.

“Không phải khách nhân, là lão gia cùng phu nhân trở lại, tất cả mọi người vội vàng chuẩn bị , bọn họ là đặc biệt trở về xem hai vị tiểu thiếu gia. A, đúng rồi, còn có trở về thăm Diễm thiếu gia, nghe nói thiếu gia bị thương rất nặng, tối hôm qua còn đặc biệt mời bác sĩ Phạm tới, tớ vừa rồi thấy phu nhân cùng quản gia ôm hai vị tiểu thiếu gia hướng phòng Diễm thiếu gia đi.”

“Phải không?” Nàng giống như không đếm xỉa tới dùng thìa quấy canh trong chén, trong nội tâm có chút co lại.

Hắn không phải đã tốt lắm sao? Ngày đó hắn không phải còn ········

Nàng đem chén giao cho Hướng Đông trên,“Xác định Tiểu Mạc cùng Tiểu Nhưng ở chỗ hắn sao?”

“Ân.” Hướng Đông gật đầu.

“Tớ đi xem một chút, tớ nhớ…Tiểu Mạc cùng Tiểu Nhưng.” Nàng đối Hướng Đông nói, cũng là đối với chính mình nói.

Trong nội tâm nàng vội vàng tuyệt đối không phải bởi vì hắn, đúng, không phải hắn, mà là bởi vì có thể nhìn thấy Tiểu Mạc Tiểu Nhưng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong phòng màu sắc trang nhã, Lãnh Nghiên ngồi ở bên giường cùng Phượng Dạ Diễm dựa tại đầu giường một câu hỏi một câu đáp, Mục quản gia cung kính đứng ở một bên, Sở Mạc cùng Sở Nhưng ngoan ngoãn song song ngồi ở trên ghế salon cách giường lớn không xa.

Phượng Dạ Diễm vốn híp lại mắt phượng xinh đẹp đột nhiên lửa nóng ánh mắt rơi xuống cạnh cửa.

“Đã đến đây, tựu vào đi!”

“Ân?”

Nghe vậy, tất cả mọi người nghi hoặc theo ánh mắt hắn nhìn lại, cạnh cửa, Tô Mộ Thu mím môi vịn tại trên khung cửa.

“Mẹ.” Sở Mạc Sở Nhưng kinh hỉ gọi ra, nhảy xuống sô pha vọt tới cạnh cửa, hai khuôn mặt đáng yêu mỉm cười ngọt ngào.

“Tiểu Mạc Tiểu Nhưng, mẹ rất nhớ các con.” Tô Mộ Thu ngồi xổm người xuống, mở ra hai tay tiếp được hai cái thân thể nho nhỏ mềm mại.

“Mẹ, Tiểu Mạc Tiểu Nhưng cũng nhớ mẹ.” Sở Mạc Sở Nhưng làm nũng cọ cọ trong lồng ngực của nàng.

Phượng Dạ Diễm đôi mắt nhắm lại,“Buông ra.” Thanh âm nhu hòa, lại ẩn ẩn lộ ra hàn ý.

Tô Mộ Thu buông tay ra, đứng người lên, một tay nắm một cái hài tử.

“Thu nhi, đã lâu không gặp !” Lãnh Nghiên ôn nhu cười cười.

“Thu nhi gặp qua phu nhân.” Tô Mộ Thu gật đầu.

“Đứng ở cửa ra vào làm gì! Tới ngồi, để cho ta cẩn thận nhìn một cái.” Lãnh Nghiên hướng nàng vẫy tay.

Nàng cắn cắn môi, chần chờ mang theo Sở Mạc Sở Nhưng đi qua.

“Bốn năm không gặp, Thu nhi con lại càng gầy !” Lãnh Nghiên nâng tay nàng lên nói.“Từ nay về sau nhất định phải ăn nhiều một chút, béo một chút mới tốt.”

“Cám ơn phu nhân quan tâm.” Tô Mộ Thu ôn nhu cười.

Sở Mạc Sở Nhưng chăm chú nhìn Tô Mộ Thu, nho nhỏ tay cầm lấy làn váy nàng.

“Buông ra tay của các ngươi, không cho chạm vào cô ấy.” Phượng Dạ Diễm lạnh lùng nói.

“Vì cái gì!?” Sở Mạc phồng má,“Mẹ là của chúng ta, đụng hay không đụng là việc của chúng ta, ngươi dựa vào cái gì trông nom chúng ta nha?”

“Đúng vậy! Trước kia chúng ta còn mỗi buổi tối cùng mẹ ngủ cùng một chỗ! Ngươi quản được sao?” Sở Nhưng cũng phồng má lên.

Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, khóe môi câu dẫn ra nụ cười tà tứ nhìn xem bọn họ,“Có muốn thử một chút hay không xem ta trông nom như thế nào. Đem các ngươi ném trở lại Liệt Phong đường có được ko?”

“Ngươi ····” Sở Mạc Sở Nhưng thở phì phì trừng mắt lớn.

Lãnh Nghiên hơi nghiêng người nhìn xem ba người mắt to trừng mắt nhỏ, vẻ mặt thú vị quan sát.

Ha ha, tuy rất yếu ớt, nàng lại phát giác đượcDdiễm trong giọng nói có vị chua , chỉ sợ tiểu tử kia bản thân cũng không có chú ý đến a!

“Được rồi! Tiểu Mạc Tiểu Nhưng, bà nội mang các con đi chơi.” Nàng đứng lên, lôi kéo tay hai đứa cháu trai.

“Không muốn.” Sở Mạc Sở Nhưng lắc đầu.

Tô Mộ Thu vì nàng xưng hô có chút giật mình, vỗ vỗ lưng hai người con trai,“Ngoan a, đi chơi.”

“ Mẹ?” Bọn họ ngẩng đầu nhìn qua nàng.

“Đương nhiên là cùng Tiểu Mạc Tiểu Nhưng cùng nhau chơi đùa a.”

“Không được, em không thể đi.” Phượng Dạ Diễm thâm thúy mắt phượng chăm chú khóa tại trên người nàng.

“Xin hỏi Diễm thiếu gia có chuyện gì không?” Nàng lạnh lùng đáp lời, không quay đầu nhìn hắn.

“Đi a đi a, nhanh lên.” Lãnh Nghiên kéo Sở Mạc Sở Nhưng, hướng Mục quản gia ra hiệu, hai người cùng ôm hài tử rời khỏi phòng.

“Ngoan a, bà mua cho con thiệt nhiều kẹo ăn có được hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận