Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Chết Của Lũ Chuột Nhắt
Lưu Hạnh Trang tỉnh dậy. Cơn đau từ bắp chân truyền lên não khiến cô ta rên rỉ. Nó là thật. Mọi thứ kinh hoàng đó đều là thật.
Lý Mẫn Hào (gã “Hào”) đang ngồi bên cạnh, lau mồ hôi cho cô ta. “Em sốt cao quá. Em bị ngã sao mà nặng vậy?”
Hạnh Trang nhìn hắn. Gã đàn ông này… đã ăn thịt cô ta… và giờ hắn đang lo lắng vì cô ta bị “ngã”? Cô ta bật cười. Cười như một con điên.
Cô ta đã hoàn toàn sụp đổ.
________________

Tại căn nhà gỗ hẻo lánh trên núi cao, Trương Quốc Hòa và Đỗ Minh Thư đang lo lắng chờ đợi. Họ đã liên lạc với Simon, nhưng gã đó đã phản bội họ. Hy vọng duy nhất còn lại… là Mặc Nghiêm.
Họ đã liều mạng, gửi tin cho Mặc gia, đề nghị một cuộc gặp.
“Cạch.” Cánh cửa mở ra.
Mặc Nghiêm bước vào, vẫn thanh lịch và tao nhã như mọi khi, ngay cả ở một nơi bẩn thỉu thế này.
“Hai vị tìm tôi?”
“Mặc thiếu gia!” Quốc Hòa vội vàng. “Chúng tôi biết anh và Dương Hạ Vũ là kẻ thù. Chúng tôi cũng vậy. Thằng Vũ đã chiếm đoạt tài sản của Bảo Trân, nó là một thằng khốn!”
“Và nó đang giam giữ Thiên Tuyết!” Minh Thư nức nở. “Xin anh, hãy giúp chúng tôi cứu họ. [1624, 1634] Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để giúp anh hạ bệ hắn!”
Mặc Nghiêm lắng nghe, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Anh ta gật đầu. “Một lời đề nghị thú vị. Tôi đồng ý.”
Quốc Hòa và Minh Thư thở phào nhẹ nhõm. Họ đã có đồng minh.
“Để ăn mừng cho liên minh của chúng ta…” Mặc Nghiêm mỉm cười, rút từ trong túi áo ra một khẩu súng lục có gắn giảm thanh.
“Đoàng.”
Viên đạn găm thẳng vào giữa trán Quốc Hòa. Anh ta ngã xuống, mắt vẫn mở trừng trừng, không tin nổi.
“Không!” Minh Thư hét lên, nhưng chưa kịp quay người…
“Đoàng.”
Một viên đạn nữa xuyên qua tim cô ta.
Mặc Nghiêm bình thản bước qua hai cái xác. Anh ta cúi xuống, lau vệt máu bắn lên giày mình.
“Lũ chuột nhắt ngu ngốc.” Anh ta lẩm bẩm. “Các người nghĩ mình có tư cách xen vào cuộc chiến của tao? Thiên Tuyết… là của tao. Con bé Bảo Trân… cũng là của tao. Và Dương Hạ Vũ… mày sẽ phải trả giá vì đã cướp đi Yên Nhi của tao.”
Anh ta ra hiệu cho đám thuộc hạ đang nấp bên ngoài. “Dọn dẹp đi. Cả cái Trương gia… giết sạch, không chừa một mống.”
Lũ chuột đã bị dọn dẹp. Giờ chỉ còn lại hai con hổ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận