Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Miệng nói là đến đón cô đi ăn, kết quả Nhiếp Tu Tề chẳng đưa cô ra khỏi cửa mà bế thẳng vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ là chiếc giường đơn rộng mét rưỡi, phủ tấm ga trải giường ca-rô mà Đàm Trinh Tịnh mới thay hôm qua, thoang thoảng mùi hương riêng của cô. Chiếc giường chật chội khiến hai người nằm không mấy thoải mái. Bí thư Nhiếp đành chịu khổ, kiên trì làm cô hết lần này đến lần khác trên chiếc giường bé xíu ấy.
Chiếc giường kêu cọt kẹt một hồi lâu. Lúc Tiểu Lý đến gõ cửa, hai người vừa mới kết thúc một hiệp. Đàm Trinh Tịnh đang bị Nhiếp Tu Tề bế ngồi trên người anh, anh thúc mạnh từ dưới lên. Tiếng gõ cửa ngập ngừng, Tiểu Lý hẳn cũng đoán được hai người đang bận, nghe tiếng gõ cũng đủ biết anh ta đang lưỡng lự, đi không được mà ở lại cũng chẳng xong.
Bàn tay Đàm Trinh Tịnh vịn lên vai Nhiếp Tu Tề, người đàn ông giữ chặt eo cô, điên cuồng thúc đẩy. Anh dựa vào thành giường, hai người đối mặt nhau. Tư thế này rất thuận lợi cho Nhiếp Tu Tề, anh chỉ cần cúi đầu là có thể ngậm lấy đỉnh ngực cô. Giờ phút này anh đang mải mê thưởng thức hai nụ hồng căng mọng, ăn ngấu nghiến.
“Tiểu Lý đến rồi, anh thả em ra mau.” Người phụ nữ phía trên đẩy anh. Lòng bàn tay mềm mại yếu ớt, nhưng nơi kín bên dưới lại càng siết chặt hơn, nuốt lấy vật cứng của anh vào sâu. Lời nói và hành động hoàn toàn trái ngược, dường như đang muốn giữ anh lại.
Nhiếp Tu Tề nhả ra, đỉnh ngực tròn trịa lập tức rơi xuống. Anh lưu luyến nâng hông cô lên, vật cứng rắn rời khỏi nơi ấm áp. Anh cắn chặt răng, đặt cô nằm xuống giường rồi hôn lên má cô: “Chờ anh.” Anh vội vàng mặc lại quần áo rồi ra mở cửa.
Bên ngoài, Tiểu Lý xách một túi đồ lớn, đang phân vân có nên rời đi không thì cửa cuối cùng cũng mở. Anh ta vừa ngẩng lên đã thấy mái tóc rối bù của Bí thư Nhiếp, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, áo sơ mi chỉ cài hai cúc, không thắt lưng, quần tây xộc xệch như sắp tụt, phần đũng quần phồng lên rõ rệt. Quả nhiên là đã phá đám chuyện tốt của sếp rồi! Tiểu Lý vội vàng đưa đồ cho Nhiếp Tu Tề rồi chuồn thẳng.
Nhiếp Tu Tề xách đồ vào nhà. Ngoài hai bộ đồ ngủ, Tiểu Lý còn chuẩn bị cả đồ dùng cá nhân cho anh, đủ để anh “trường kỳ kháng chiến” ở đây, đúng là biết ý. Anh đặt bàn chải, cốc và khăn mặt vào phòng tắm, sau đó ra phòng ăn bày biện bữa tối, xong xuôi mới vào phòng ngủ gọi cô.
Đàm Trinh Tịnh sắp ngủ gật, cô ậm ừ không muốn dậy. “Ngoan nào, bỏ bữa tối không tốt đâu, anh bế em ra nhé.” Nhiếp Tu Tề dỗ dành, bế bổng cô lên đi ra ngoài. Đàm Trinh Tịnh ôm cổ anh, chân kẹp eo anh, mắt lim dim gục đầu lên vai anh ngáp dài, cứ thế được anh bế ra phòng bếp.
Ngồi trên người anh, nơi mềm mại lại một lần nữa bị vật cứng của anh lấp đầy. Đàm Trinh Tịnh bị anh ôm chặt, buộc phải vừa ăn tối vừa duy trì tư thế thân mật này.
Mấy ngày sau, Trương Sướng gọi Đàm Trinh Tịnh đi làm thủ tục ly hôn. Cô xin nghỉ một ngày, cùng anh ta đến Cục Dân chính. Thủ tục diễn ra nhanh chóng, không gặp trở ngại gì, bên nhà chồng cũng im hơi lặng tiếng. Bước ra khỏi Cục Dân chính, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp. Ban đầu anh ta còn do dự, nhưng sau hôm tan sở đó, lãnh đạo đã tìm anh ta nói chuyện, bóng gió rằng mối quan hệ gia đình cũng là một tiêu chí để tổ chức đánh giá cán bộ. Cục trưởng vỗ vai anh ta nói: “Đàn ông lo gì không có vợ! Dưa xanh ép chín không ngọt, cậu không hiểu đạo lý này sao? Lo liệu xong việc nhà thì mới có tâm trí làm việc khác được.” Trương Sướng lại nghĩ đến lời hứa hẹn của Trần Tinh Tinh, cuối cùng cắn răng quyết định ly hôn.
Đàm Trinh Tịnh cất cuốn sổ ly hôn màu xanh lục vào túi, lòng nhẹ nhõm lạ thường. Mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ, ngoài dự đoán của cô. Cô gật đầu chào người chồng cũ rồi bắt taxi rời đi.
Sau khi ly hôn, Đàm Trinh Tịnh tận hưởng cảm giác tự do, thư thái đã lâu không có được. Cô nghĩ, mình phải cảm ơn Nhiếp Tu Tề. Nếu không có anh, có lẽ cô vẫn còn mắc kẹt trong chiếc lồng vô hình đó.
Sáng sớm, cô tỉnh giấc trong vòng tay anh. Đầu cô gối lên cánh tay rắn chắc, cơn buồn ngủ vẫn còn vương vấn. Nhận ra người đàn ông bên cạnh đang cử động, góc chăn bị lật lên, gió lạnh lùa vào, cô co người lại, vô thức rúc sâu hơn vào lòng anh. Anh ôm chặt vai cô, cúi xuống hôn lên má, nụ hôn đánh thức ngọn lửa đam mê. Hai vai Đàm Trinh Tịnh bị anh giữ chặt, hai chân mở rộng quấn lấy vật cứng của anh, bị anh thúc đẩy gần trăm nhịp cho đến khi giải phóng hết, cô mới được thả ra để mặc quần áo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận