Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chăn vừa bị kéo đi, giữa ga giường trắng tinh khôi hiển hiện những vết đỏ lấm tấm.

Tô Anh thấy vậy đỏ bừng mặt, trông đôi mắt người đàn ông ngày càng tăm tối, cô vội nhảy xuống giường, lùi về sau vài bước.

Anh cất giọng khàn khàn, yết hầu chuyển động, “Ngoan, lại đây.”

Cô lắc đầu, tiếp tục lùi về sau.

Sau đêm mưa phùn, làn gió mang theo hơi nước lành lạnh luồn qua khe cửa, mơn trớn làn da cô. Cô rùng mình, bấy giờ mới cúi đầu ngó bản thân.

Cơ thể nõn nà mềm mại không có lấy một manh áo, nơi riêng tư lưa thưa những nhánh cỏ cong cong trên cửa mình, phô bày hình dáng non nớt đẹp tuyệt trần của xử nữ.

Người đàn ông bước đến, bọc cô trong tấm chăn mỏng rồi bế ngang cô lên, nhẹ nhàng đặt cô trên sô pha. Tay chân bị bọc kín, chỉ chừa cái đầu nho nhỏ ở ngoài, cô nhìn anh với vẻ hết sức đáng thương.

Anh nửa quỳ bên sô pha, mu bàn tay lướt qua mặt cô, cười: “Chạy đi đâu…”

Nhận thấy người đàn ông sắp hóa sói, cô khụt khịt, vờ khóc nức nở: “Dù gì em… cũng là lính mới, thầy phải… cho em chút thời gian… để em quen chứ…”

Tối hôm qua bị anh vần vò hết lần này đến lần khác, hoa huyệt đã sưng đỏ từ lâu, chỉ cần chạm vào là đau rát.

Tống Đĩnh Ngôn khẽ cười, đứng dậy ôm cô vào phòng tắm.

Đến khi anh chỉnh được nước ấm, cởi chăn khỏi người cô, người con gái vẫn đờ đẫn nhìn anh. Anh kéo eo cô, cặp gò bồng đảo va vào lồng ngực anh, sóng ngực dập dềnh mê hồn, bầu không khí bỗng chốc nóng lên.

“Anh tắm cho em nhé?” Trong lúc nói chuyện, bàn tay anh đã từ từ lần vào giữa chân cô, dừng cách hoa huyệt chỉ mấy xen-ti-mét.

Cả người cô phát run, anh vừa chạm vào là cơ thể cô lập tức trở nên bất thường.

“Thầy…” Cô cất giọng cầu khẩn.

Người đàn ông rút tay về, vùi đầu bên cổ cô và hít sâu một hơi, rồi anh ngẩng đầu nhìn cô vài giây với ánh mắt như thiêu đốt, bất đắc dĩ mím môi.

Đoạn, anh ra ngoài, đóng cửa.

Khi Tô Anh khoác áo choàng tắm ra ngoài, Tống Đĩnh Ngôn đã không còn ở trong phòng. Cô xuống nhà, chẳng tốn mấy sức để tìm thấy bóng người đàn ông đang chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp.

Cô bước từng bước nhỏ, ôm chầm lấy eo anh từ sau lưng, chỉ vài giây sau, mái đầu hơi ẩm đã thấm ướt lưng áo anh.

Người đàn ông không nhúc nhích, cứ thế đứng lặng. Anh xoay người, nhìn chằm chằm vào đuôi tóc còn ướt của cô, cau mày: “Ngoan, đi sấy tóc đi đã.”

Tô Anh ngẩng đầu, nũng nịu từng từ: “Thầy sấy cho em.”

Gương mặt xinh đẹp của cô khi không cười trông lạnh lùng sắc bén, đáo để vô cùng, nhưng một khi dịu xuống thì ngoan đến nỗi làm người ta muốn thương yêu hết mực.

Thế nên, không có gì bất ngờ khi Tống Đĩnh Ngôn thỏa hiệp.

Nhưng người con gái quả là bướng bỉnh.

Ngồi trên sô-pha thôi chưa đủ, cô nằng nặc đòi ngồi lên đùi anh cho bằng được, đã thế còn liều lĩnh nhích tới nhích lui. Chỉ vài lần đã khiến người đàn ông đỏ mắt, đét mạnh lên mông cô, làm cô la toáng, ấm ức ngồi yên.

Cô có một mái tóc đen đẹp tuyệt, buông xõa sau lưng như thác đổ, anh vuốt ve sợi tóc mềm, thấy vẻ bướng bỉnh của cô, lòng anh ấm áp, đôi mắt ánh lên tia sáng dịu dàng.

“Bị thế này có khó chịu không anh?” Người con gái tóm lấy vật hung hãn ở dưới mông, nghiêm túc hỏi.

Người đàn ông hít một hơi qua miệng, bắt ngay lấy tay cô, từ từ kéo ra, phần luyến lưu, phần kìm nén. Cảnh cô liên tiếp xin tha tối hôm qua hiện lên trong đầu anh, nước mắt cô đầm đìa cả gương mặt, song anh lại càng mất kiểm soát, cúi đầu hôn cô đắm đuối đến nỗi làm cô bất tỉnh.

Anh thở chậm lại, hôn lên tai cô, vỗ vỗ eo, ý bảo cô đứng dậy.

Ngờ đâu người con gái chẳng bằng lòng, xoay người ôm choàng cổ anh, ngượng ngùng mà bạo dạn: “Em giúp anh…”, giọng cô sẽ sàng, “… bằng cách khác nhé.”

“Không sao đâu.” Anh nói khẽ bên tai cô: “Trước không có em, anh cũng để vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận