Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trái tim của Lê Đông đến bây giờ vẫn còn chưa bình tĩnh lại được, cô vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật này, nhưng dạo gần đây gặp anh ấy, cô có để ý từng chi tiết nhỏ của anh, Khương Từ Niên tuyệt đối không phải là một người đơn giản như vẻ bề ngoài.

Nếu đã trêu chọc Khương Từ Niên, cô không thể đột nhiên nói chia tay với anh ấy được, những loại tội phạm như này rất có tâm lý trả thù.

Trang Hạ có nói là sẽ giúp cô, nhưng cô không biết sẽ mình nên làm như thế nào.

Lê Đông ngồi ở mép giường suy nghĩ thật lâu, làm thế nào mà cô có thể giả bộ như chưa từng phát hiện ra sự thật Khương Từ Niên là một kẻ giết người.

Mười lăm phút sau, cửa phòng mở ra, âm thanh chuyển động của khoá điện tử vang lên.

Chuông cảnh báo trong đầu Lê Đông vang lên, cô vội vàng ngẩng đầu.

Khi nhìn thấy Khương Từ Niên xách bánh kem đi vào, cô nở một nụ cười tươi giống như ngày thường, như là rất vui mừng khi nhìn thấy người mình thích, nhưng cô đã không có cảm giác như lúc ban đầu, nhịn không được tầm mắt đặt ở trên người anh đánh giá, người như anh sao có thể là một tên tội phạm giết người được đây.

“Ăn cơm chưa?”

“Em ăn rồi.”

Khương Từ Niên đi tới, ôm lấy đầu Lê Đông, cúi xuống hôn lên môi cô: “Có muốn ăn bánh kem nữa không?”

Lê Đông gật đầu, nhận lấy hộp bánh kem trong tay anh nhìn: “Tại sao anh lại mua vị sầu riêng?”

“Không phải em thích vị này sao?”

Lần đầu tiên anh mua bánh kem cho cô, cũng chính là mua vị này, bởi vì lúc ấy trong tiệm chỉ có vị này là đắt nhất.

Nghĩ rằng cô thích ăn sầu riêng, là bởi vì Lê Đông trước nay chưa bao giờ ăn sầu riêng, cho nên mới ăn đến vui vẻ như vậy, nhưng ngày nào cũng ăn cô cũng không chịu nổi.

“Lần sau có thể thử hương vị khác xem sao.” Cô mở hộp ra, tầm mắt dừng trên hộp bánh kem, phân tán sự sợ hãi của mình với Khương Từ Niên.

“Là anh sơ sót, lúc nào cũng ăn cùng một vị cũng sẽ chán.”

Lê Đông cúi đầu ừ một tiếng.

Khương Từ Niên hơi hơi nheo mắt lại, cảm nhận được sự khác thường của cô.

Ngày xưa nếu anh nói lời này, Lê Đông nhất định sẽ nở một nụ cười ngọt ngào với anh, răng thỏ đáng yêu sẽ lộ ra, mỉm cười và làm nũng với anh, sẽ nói rằng không sao đâu.

Rõ ràng cô rất thích anh, nhưng đột nhiên lại trở nên khác thường.

Thứ hai đi học, ba nữ sinh bị gọi về nhà đã quay trở lại lớp học.

Lê Đông nhìn thấy ba người đến trường học rất sớm, phản xạ có điều kiện mà cảm thấy sợ hãi.

Một nữ sinh trong đó có một gương mặt tròn là “Lão đại” đã dẫn đầu trong việc bắt nạt cô. Cô ta liếc mắt nhìn Lê Đông một cái im lặng không lên tiếng.

Lê Đông còn tưởng rằng mình sẽ bị nhìn chằm chằm, ba người họ là một nhóm, khi họ nhìn thấy ai không vừa mắt, họ sẽ đi bắt nạt người đó, nhất là những người thường xuyên lẻ loi một mình, tính cách hướng nội hướng liền trở thành đối tượng “Không vừa mắt” trong mắt bọn họ.

Cho nên Lê Đông đã nghĩ kỹ rồi, mình đang có quan hệ với Khương Từ Niên, các cô ấy tuyệt đối sẽ không dám lại động thủ với cô đâu.

“Sao còn chưa đi vào.” Khương Từ Niên đừng sau lưng cô, một bàn tay tự nhiên đặt lên vai cô, kéo lấy cơ thể cô đi về phía trước.

Đầu Lê Đông đặt lên đầu vai anh, cơ thể bị vòng tay to rộng của anh ôm ấp, bước vào trong phòng học, theo sát bên tai là một đôi môi mỏng ấm áp, dán bên tai cô, vang lên một giọng nói đầy nam tính: “Có anh ở đây, không ai dám ra tay với em đâu, yên tâm đi.”

Trong lòng Lê Đông nhảy dựng lên.

Cô cảm thấy mình thực sự không phải là một người tốt, biết rõ anh là một người xấu nhưng không kiểm soát được mà thích anh.

Lê Đông khóa cửa phòng toilet đi ra thì bắt gặp Quan Xuyên đang đứng ở cửa.

Cô mở vòi nước ra rửa tay, Quan Xuyên khoanh tay đi lại gần Lê Đông, nghiêng đầu đánh giá cô: “Cậu thật không biết xấu hổ mà, không đưa được đồng hồ mà còn dám trở về.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận