Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Cuồng Nộ Của Kẻ Bội Bạc
Trương Tuyền Phong sững sờ mất vài giây. Rồi hắn bật cười, một nụ cười gượng gạo.
“Em đang đùa đúng không, Tiểu Nhàn? Chỉ là… chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Đàn ông ai mà chẳng có lúc yếu lòng. Anh uống say quá, không kiểm soát được.”
“Ngoài ý muốn?” Phó Nhàn Linh cười nhạt, nụ cười còn đắng hơn cả thuốc. “Ngoài ý muốn mà kéo dài suốt hai năm? Ngoài ý muốn mà anh sắm điện thoại riêng, thẻ riêng cho cô ta? Trương Tuyền Phong, anh coi tôi là con ngốc à?”
“Anh thừa nhận anh sai!” Hắn vội vàng nắm lấy tay cô. “Anh sẽ cắt đứt ngay lập tức. Anh thề! Em đừng làm ầm lên, ba mẹ hai bên sẽ…”
“Tôi không làm ầm.” Phó Nhàn Linh giật tay ra. “Tôi chỉ muốn ly hôn.”
Thấy cô kiên quyết, Trương Tuyền Phong thay đổi chiến thuật. Hắn thở dài, tỏ vẻ mệt mỏi.
“Được rồi. Nếu em đã muốn vậy. Em muốn bao nhiêu? Căn nhà này đứng tên em. Anh cho em thêm… mười tám tỷ. Đủ chưa? Đừng ly hôn, danh nghĩa vợ chồng vẫn giữ. Em muốn làm gì sau lưng anh cũng được. Coi như chúng ta huề.”
Mười tám tỷ. Hắn dùng tiền để mua sự im lặng của cô.
Phó Nhàn Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nát. Cảm giác chua xót và tủi nhục dâng lên, nước mắt không kìm được mà trào ra.
“Anh nghĩ tôi lấy anh… là vì tiền sao?” Giọng cô vỡ òa. “Tôi đã từ bỏ công việc mình yêu thích, ở nhà chờ anh, chuẩn bị mang thai… vì cái gì? Vì mười tám tỷ của anh à?”
Cô lao vào hắn, đấm thùm thụp vào lồng ngực rắn chắc kia.
“Tại sao? Rốt cuộc tôi thua con đàn bà đó ở điểm nào? Hả? Nói đi! Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?”
Trương Tuyền Phong để mặc cô đánh. Thấy cô khóc, hắn tưởng cô đã mềm lòng. Hắn ôm ghì lấy cô, cố gắng hôn lên đôi môi đẫm nước mắt.
“Đừng khóc, anh sai rồi. Chúng ta đừng ly hôn, nhé? Anh sẽ bù đắp cho em…”
Hơi thở của hắn phả vào mặt cô. Mùi thuốc lá, mùi nước hoa đắt tiền, và cả… mùi của sự giả dối.
Phó Nhàn Linh bỗng dưng ngừng khóc. Cảm giác ghê tởm dâng lên tột độ.
“Đừng chạm vào tôi!”
CHÁT!
Cái tát vang lên chát chúa, trời giáng. Năm ngón tay cô in hằn trên khuôn mặt bảnh bao của hắn.
“Anh không thấy ghê tởm sao?!” Cô thét lên, lùi lại, cả người run rẩy.
Trương Tuyền Phong sững sờ, một bên má nóng rát. Hắn chưa bao giờ bị ai đánh. Ánh mắt hắn tối sầm lại. Sự hối lỗi biến mất, thay vào đó là cơn giận dữ điên cuồng của một kẻ bị hạ nhục.
“Cô dám!” Hắn gầm lên, không còn là người đàn ông lịch lãm nữa. Hắn lao tới, túm lấy cổ áo cô. “Cô nói ai ghê tởm? Hả?!”
“Anh… buông ra!” Phó Nhàn Linh hoảng sợ.
XOẢNG!
Hắn đẩy cô ngã vào bàn trà. Bình hoa vỡ tan tành. Nước và mảnh thủy tinh văng tung tóe.
“Phó Nhàn Linh! Cô đừng có được voi đòi tiên! Tôi nhịn cô đủ rồi!” Hắn như một con thú điên, vơ lấy chiếc điều khiển ném mạnh vào tường.
Phó Nhàn Linh sợ hãi tột độ. Đây không phải Trương Tuyền Phong mà cô biết. Cô lồm cồm bò dậy, chạy thẳng vào phòng ngủ.
RẦM!
Cô vội vàng khóa trái cửa lại, ngay khi tay hắn đập rầm rầm lên cánh cửa.
“Mở cửa ra! Phó Nhàn Linh! Mở cửa ngay cho tôi!”
Cô dựa lưng vào cửa, cả người run lẩy bẩy, nước mắt lã chã rơi. Cô vội vã lấy điện thoại, bàn tay run đến mức bấm trượt mấy lần mới gọi được cho Thôi Hiểu.
“Thôi Hiểu… cứu tớ… cứu tớ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận