Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô Hoa Cẩn, vào trong rồi nói.”

Cô kéo cổ áo, che nửa khuôn mặt, cúi đầu đi vào.

Toàn thân trên dưới đều đau, cô che lấy vùng bụng đau lên từng cơn.

“Là Tịch tiên sinh đánh sao?”

Cô gật đầu, khẽ mở cánh môi suy yếu nói: “Rốt cuộc anh đã nòi gì với anh ấy, sau khi anh ấy từ chỗ anh về, một nhân cách khác trở về và không chịu biến mất.”

“ Vậy thì không bằng, cô hãy nói thật với tôi, vì sao gạt tôi nói nhân cách khác mới là chủ nhân cách của anh ta.” Hoắc Cảnh Tư rót ly nước, đặt ở trước mặt cô.

Hoa Cẩn không chịu nổi run rẩy khóc nức nở, ngẩng đầu nhìn anh ta trách cứ: “Vậy anh thấy sao? Chính nhân cách này mới biến tôi thành như giờ, thiếu chút nữa anh ấy đã đánh chết tôi, đứa trẻ trong bụng cũng không còn nữa! Anh cảm thấy vì sao tôi lại lừa anh!”

Hoắc Cảnh Tư vốn tưởng rằng, trình độ nghiêm trọng còn chưa đạt tới tưởng tượng của mình, nhưng hóa ra nhân cách đó đã phản xã hội.

“Vậy cô hãy thành thật trả lời tôi 1 vấn đề.”

“Nhân cách phân liệt của anh ta, rốt cuộc tạo thành từ đâu.”

Đôi mắt đen sưng lên bỗng trống vắng, nhìn thẳng vào ánh mắt nghiêm túc của anh ta, Hoa Cẩn nhún vai cười khổ.

“Anh ấy đều nói với anh đúng không.”

“Đúng vậy, anh ta nói cô ngoại tình.”

“Tôi thích một người đàn ông khác, nhưng tôi cũng chưa nói không thích anh ấy.”

Hoắc Cảnh Tư bị câu nói mơ hồ này làm cho cau mày.

“Tôi vốn là người không thể toàn tâm toàn ý thích ai, anh ấy nhìn thấy tôi hôn người khác, liền nhốt tôi ở tầng hầm, cưỡng hiếp tôi một tháng, ròng rã đến khi tôi mang thai, sau đó có nhân cách thứ hai.”

“Những nhân cách mà anh ấy tạo ra, thực sự rất giống tính cách của người mà tôi thích, hoàn toàn chính là bắt chước, đối với tôi dịu dàng, săn sóc, văn nhã. Toàn tâm toàn ý yêu tôi.”

Hoắc Cảnh Tư đã có đầu mối, tất cả nghi ngờ trước đó của anh ta đã được giải đáp.

“Vậy cô, còn yêu Tịch tiên sinh không? Tôi đang nói tới nhân cách chính ấy.”

Cô rõ mắt xuống, yên lặng rất lâu.

“Tôi nhớ ra, cô có bệnh rất khó lựa chọn.”

Hoa Cẩn cau mày, hai tay cũng không tự chủ được nắm chặt, đáp án xoay quanh trong đầu, khiến cho lý trí cô dần tan rã.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Một cơn đau đớn đập xuống gáy, nhanh chóng tiến vào các dây thần kinh.

Mí mắt giật giật mấy cái, hắn đã tỉnh lại.

Hắn nhìn chùm đèn pha lê treo trên trần nhà, hoảng hốt co chân ngồi dậy.

Người vệ sĩ canh gác trong phòng thấy hắn đã tỉnh thì vội vàng ra ngoài gọi người.

Tịch Khánh Liêu vươn tay xoa huyệt thái dương của mình, nhanh chóng nghe thấy những tiếng bước chân quen thuộc.

Người nọ gặm một quả táo, tiếng cắn giòn tan vang lên. Anh ta đút một tay vào túi quần, tùy tiện cắn thêm một miếng táo nữa.

Người này vào phòng, nhìn thấy hắn đang ôm trán thì khẽ cười lạnh một tiếng.

“Đại thiếu gia, ở ngoài chơi với đám quỷ nghèo có vui không?”

Tịch Khánh Liêu nhướn mày, ánh mắt sắc nhọn nhìn người đối diện.

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, anh cho rằng tôi muốn tìm anh trở về sao? Nếu như không phải cha anh đã hứa rằng chỉ cần tìm được anh thì sẽ chia cho tôi một phần tư số cổ phần mà ông ta có thì tôi làm gì tốn công tốn sức đi tìm anh chứ?”

Anh ta nói xong thì lại tiếp tục ăn táo. Tịch Khánh Liêu yên lặng một chút rồi như chợt nhớ ra điều gì.

“Anh giấu máy nghe trộm trong đống táo rồi gửi đến nhà tôi à?”

“Nhà anh? Anh đã coi căn nhà dột nát đó là nhà mình rồi à?”

Khổng Thành Văn cắn một miếng táo, nhai rộp rộp: “Ừm, nhưng cũng không sai. Tôi thích ăn táo, thế nên ngoài táo ra tôi cũng không biết tặng anh cái gì.”

“Sao anh vào được nhà tôi!”

“Hừ, căn nhà dột nát đó thì tôi việc gì phải tới chứ? Chỉ cần dụ dỗ một cô bé đáng yêu giúp đỡ là được rồi. Thôn Thành Trung không phải là nơi cho người ở, anh có thể vì tình yêu mà ở chung với đám quỷ nghèo đó, tôi thực sự bái phục anh.”

Ngoài miệng thì nói là bái phục, nhưng giọng điệu của hắn mang đầy tính khiêu khích.

“Nhưng mà anh đánh người, ra tay cũng nặng lắm đó, Không biết người trong lòng anh thế nào, nghe người của tôi nói cô ta đã báo cảnh sát.”

Báo cảnh sát?

Tịch Khánh Liêu nghiến răng nghiến lợi.

“Đánh mất tình yêu nên bắt đầu đi theo con đường chính đạo. Tôi khuyên anh một câu, đừng nghĩ đến người phụ nữ đó nữa, cô ta cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Anh bỏ nhà đi năm tháng đã là giới hạn chịu đựng của cha anh rồi, người trong nhà họ Tịch lúc này đều vô cùng bất mãn với người thừa kế tương lai là anh đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận