Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phòng của bọn họ yên tĩnh hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

một đám người ngồi trong góc chơi xúc xắc, Ngọn đèn trong phòng không sáng không tối, trên bàn có vài chai rượu đổ ra.

Cái người tạm gọi là “tình địch” đó quả nhiên là đang ở đây, ngoài cô ra còn có thêm vài nữ sinh khác nữa, Thấy Tương Linh tiến vào, tất cả cùng hướng mắt lên nhìn cô, quan sát từ trên xuống dưới.

Tương Linh cảm thấy không được tự nhiên, Lâm Thanh Khải đi vào tự nhiên như thế, dường như không có ý sẽ giới thiệu cho bọn họ, dẫn cô đi tới góc trong cùng.

Không gian bên này cơ hồ là thoải mái vì không có người.

Tương Linh ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống ngay bên cạnh cô với khoảng cách rất gần ở trên sofa.

Nhiệt độ cơ thể tỏa ra, cách tầng không khí như gần như xa.

Tương Linh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lúng túng không biết nên làm gì.

“Muốn ăn gì không?” ANh nghiêng mặt qua hỏi

Tương Linh lắc đầu: “Vừa nãy em có ăn trái cây rồi.”

Lâm Thanh Khải là vì uống rượu nên ngồi không được ngay ngắn, cánh tay khoác sau lưnng cô trên ghế sofa, giọng nói của anh cũng có chút rè rè: “Em đến chỉ để ăn trái cây thôi hả?”

Tương Linh gật đầu, nói đúng vậy.

Anh cười, lười biếng duỗi chân dài ra.

“Này… hai người kia ngồi thầm thì gì đấy?” Qua một lúc, bạn của Lâm Thanh Khải hét lên.

Toàn bộ người trong phòng đều liếc mắt về phía này, mấy cô gái kia vốn dĩ vẫn luôn nhìn về bên này rồi, ánh mắt dường như có nhiều điểm căm ghét.

Thành công trong việc tạo sự chú ý cho toàn thể mọi người xong, người bạn kia cười rộ lên: “Đưa Tương Linh lại đây chơi với mọi người nào.”

“Em muốn chơi với bọn họ sao?” Lâm Thanh Khải hỏi.

Vấn đề không phải là có muốn hay không, Tương Linh nhỏ giọng: “Em không.” Cô cũng không hay đến KTV lắm.

“Không sao.” Lâm Thanh Khải nói: “Để anh dạy cho em.”

Anh bạn kia liền xua mọi người chừa ra một chỗ trống.

Là chơi đoán số.

Lúc đầu Tương Linh không hiểu quy tắc trò chơi nên nghe hết sức chuyên tâm. Sau đó, không khí dần trở nên yên tĩnh, Cô cũng đại khái biết cách chơi rồi. Giờ mới chợt để ý, vị trí này vừa vặn thật là đẹp.

Thân thủ Lâm Thanh Khải vươn tay đi lấy hộp xúc xắc trên bàn, âm thanh trái tim mách rằng dường như sẽ chỉ đến tên cô.

Hơi thở rất gần, chiếc cằm thanh tú cũng rất gần, yết hầu run rẩy khi nói chuyện, cơ thể và bờ vai cùng nhiệt độ.

Tim cô tự nhiên đập nhanh vài phần.

“Là ngũ.” Lâm Thanh Khải mở hộp xúc xắc, nhìn nhìn.

Một đám người sôi trào hừng hực: “Uống rượu uống rượu! Vừa rồi ai nói số năm đấy.”

Lâm Thanh Khải cười cười, tựa lưng ra ghế, Cánh tay cũng thu trở về, nới lỏng vòng ôm trên eo cô, kéo cô ngã vào ngực mình.

Má cô tựa vào lồng ngực anh, vành tai nóng bừng.

Anh lại kéo cô gần thế này trước mặt rất nhiều người. Trong tiềm thức cô, sự thân mật chỉ còn chưa tới mức cầm tay nhau giữa chốn đông người. Vậy mà lúc này.

“Là cô ấy nói.” Lâm Thanh Khải cười cười.

Đúng là cô đã đoán là số năm. Nhưng mà uống rượu? “Tôi uống thay cô ấy.”

Mọi người ồ lên như cổ vũ.

lâm Thanh Khải câm lấy chén rượu mà mọi người rót đầy trên bàn lên. Trong lòng Tương Linh vừa hạnh phúc lại vừa như lửa đốt. ANh đã uống nhiều lắm rồi, không nên uống thêm nữa.

Tương Linh nhìn anh, ngăn tay anh lại: “Để em uống.”

Lâm Thanh Khải ghé sát tai cô: “Anh uống… lát nữa em bù lại cho a là được rồi.” Nói xong tay anh cầm lấy chén rượu trên tay Tương Linh rồi uống cạn một hơi.

Phải mất một lúc Tương Linh mới tiêu hóa được câu nói đó của anh, mặt cô đỏ bừng, nóng như đốt cháy da thịt.

“Này hai người thì thầm cái gì đấy? Đừng có mà ăn gian đấy.” Bạn của Lâm Thanh Khải hét lớn.

Mọi người trong phòng đều cười vang lên. Chỉ có Tương Linh là bẽn lẽn cười, đỏ bừng mặt.

Sau một lúc chơi, Tương Linh nói đi vệ sinh. Cô đang rửa tay thì một cô gái mở cửa toilet bước ra, đi đến bồn rửa tay bên cạnh. Đặt chiếc điện thoại xuống thành bồn, trên màn hình vẫn đang hiển thị đoạn hội thoại tin nhắn đang nhắn dở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận