Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Khả Nhân vừa mừng vừa sợ, sau đó lại nghĩ đến lúc trước… Cô lo lắng nói: “Hôm nay tôi phát hiện mình dường như đến kỳ kinh nguyệt, đứa trẻ có sao không…”

Nữ bác sĩ lại nhìn cô một cái: “Cái hiện tượng này là bình thường, cô không cần lo lắng quá mức.”

Trần Khả Nhân và Tống Hạo Hiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó Tống Hạo Hiên hỏi những điều kiêng kỵ trong lúc mang thai, vẻ mặt quyết tâm làm một người bố tốt này cũng khiến vẻ mặt của bác sĩ trở nên dịu dàng hơn một chút.

Những gì nên nói cũng đã nói, nên hỏi cũng đã hỏi, hai người định rời khỏi bệnh tìm một chỗ ăn cơm, lăn qua lăn lại cho đến trưa hai hai người đều đã đói. Ai ngờ lúc này nữ bác sĩ mở miệng giữ hai người lại, làm cho vẻ mặt bọn họ trở nên đầy khẩn trương lo lắng, rất sợ nghe tin tức xấu.

Nữ bác sĩ trái lại rất bình tĩnh: “Hai người vẫn còn trẻ tuổi nên đừng nên làm bừa, đặc biệt là phương diện cuộc sống tình dục… Trước ba tháng hãy giữ mình một chút, cho dù sau này có thể làm, cũng không cần quá mức kịch liệt. Nhớ cố gắng chăm sóc đứa trẻ!”

Bà ấy vừa nói như vậy, cả hai người không khỏi nghĩ đến lần làm tình cực độ cách đây không lâu… Ngay lập tức mặt Trần Khả Nhân đỏ bừng, cho dù là Tống Hạo Hiên luôn không cần thể diện như vậy cũng cảm thấy ngại ngùng.

Cuối cùng hai người vội trốn chạy khỏi bệnh viện.

Tống Hạo Hiên đưa tay lên eo Trần Khả Nhân, hơi nghiêng đầu hỏi cô: “Ở đây có món gì ngon? Em dẫn anh đi ăn thử, được không?”

Trần Khả Nhân nghe anh nói như vậy cũng cảm thấy đói, suy nghĩ cũng nhanh nhẹn hơn, trong lòng đang nghĩ đến chỗ nào có đồ ăn ngon. Chẳng qua là còn chưa chờ hai người lên đường, một người vốn không nên xuất hiện lại xuất hiện ở đây.

“Khả Nhân?” Mẹ Trần kinh ngạc nhìn Tống Hạo Hiên, bà dường như nhận ra điều đó, ánh mắt bà nhìn về phía Tống Hạo Hiên dần dần không có thân thiện: “Sao con lại ở bệnh viện? Có phải là bị bệnh không?”

Trần Khả Nhân có hơi hồi hộp cùng chột dạ, giống như là bị người lớn phát hiện yêu sớm, ánh mắt cũng không khỏi hơi trốn tránh: “Mẹ, sao mẹ lại ở chỗ này?”

Mẹ Trần kéo Trần Khả Nhân, vô tình hay cố ý chặn cô với Tống Hạo Hiên: “Thì người bạn ở bệnh viện gọi điện cho mẹ, nói là thấy con ở bệnh viện, mẹ không yên tâm nên đến xem một chút… Có phải con bị bệnh không? Bị bệnh sao lại không nói cho mẹ biết?”

Thấy mẹ Trần hơi lo lắng và tức giận, Trần Khả Nhân không biết nên giải thích tất cả chuyện này như thế nào, kết quả là Tống Hạo Hiên đương nhiên đứng ra phía trước, khi mỉm cười vô cùng đẹp trai: “Dì Trần không nên gấp gáp, cơ thể Trần Khả Nhân rất tốt, rất khỏe mạnh, chỉ là mang thai mà thôi.”

Một lúc mẹ Trần không phản ứng kịp: “Xin lỗi, cậu nói cái gì?”

Tống Hạo Hiên vẫn mỉm cười như cũ mà trả lời: “Khả Nhân đang mang thai ạ, đứa trẻ là của cháu. Tất nhiên là dì không cần lo lắng! Hơn một tuần trước cháu đã cầu hôn cô ấy và cô ấy cũng đã đồng ý rồi ạ. Cái này có lẽ được gọi là hạnh phúc nhân đôi? Có lẽ cháu nên gọi dì là mẹ vợ!”

Mẹ Trần cảm thấy mình cần yên tĩnh, lượng tin tức này thật sự là quá lớn!

Vì lời nói kia của Tống Hạo Hiên mà mẹ Trần không muốn chào đón anh, nhưng cũng không thể quay lưng lại với con gái duy nhất của mình, hơn nữa bây giờ Trần Khả Nhân đang mang thai nên bà không thể không gật đầu đồng ý hôn nhân của bọn họ.

Tống Hạo Hiên sớm biết mẹ Trần sẽ đồng ý, trái lại hiện giờ anh cảm thấy mình may mắn khi để Trần Khả Nhân có thai trước, nếu không thì cũng không thể vượt qua cửa ải mẹ vợ này dễ dàng được.

Đặc biệt là lúc thời điểm cấp bách, không dùng chút sức thì không xuôi chèo mát mái nổi…

Trước đó Trần Khả Nhân còn lo lắng mình không đủ tuổi, ai ngờ Tống Hạo Hiên đã gọi một cuộc điện thoại ở cục dân chính, không đến nửa giờ đồng hồ sau bọn họ nhận được cuốn sổ màu đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận