Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tự giác chịu phạt (ván trúc)

Làn gió mát phất phơ thổi qua phía sau lưng, Khương Vãn Ly luôn cảm thấy có một loại cảm giác mình sẽ bị xử trảm sau thu.
Y như dĩ vãng, Khương Vãn Ly hầu hạ Vương ăn trưa, sau đó chủ động quỳ trên mặt đất, cởi hết giày và tất chân, lộ ra một đôi chân trắng nõn nà, nàng hi vọng sự tự giác của mình có thể khiến cho Vương đánh nàng nhẹ một chút.
“Nâng chân lên.” Quân Đình vung tấm trúc lên, cách váy áo đánh cái mông nhỏ của nữ nhân một cái, nhắc nhở.
Hai đầu gối và bàn tay chống đỡ thân thể, Khương Vãn Ly nâng một đôi chân nhỏ trắng nõn nà lên, ngón chân nàng mượt mà đáng yêu.
Chát.
Những tấm ván trúc mỏng giòn tan đánh vào lòng bàn chân tinh tế của nàng, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Toàn thân da thịt của Khương Vãn Ly đều đã từng chịu đánh, duy chỉ có một đôi chân này là chưa từng chịu tội bao giờ, thậm chí ngày bình thường cũng không đi đường nhiều, chạy lại càng cực ít, một đôi chân non nớt này sao có thể chịu được đánh gậy, lập tức khiến nữ nhân đau đến khóc lên.
Bàn chân trắng nõn đỏ lên, cảm giác đau rát đau nhức từ gan bàn chân non mềm vọt lên, mang đến một trận run rẩy.
Chát. Bàn chân sưng lên rõ ràng, bàn chân đến bắp chân nàng hơi phát run.
Chát, chát, chát,chát…
Những cú đánh liên tục làm cho đôi chân nhỏ vừa đỏ vừa sưng, nổi bật lên mắt cá chân tinh tế trắng như tuyết.
Khương Vãn Ly chịu mười lần đánh, xoa xoa nước mắt trên khóe mắt, dưới mệnh lệnh của nam nhân đành bất đắc dĩ đứng dậy.
Ngay khi bàn chân đang sưng chạm đất, đã đau đến mức khiến nữ nhân nhảy dựng lên, vừa hạ xuống đất lại là đau xót.
Quân Đình nhéo nhéo khuôn mặt trơn nhẵn của nữ nhân, hài hước nói: “Buổi chiều tiếp tục.”
Vẻ mặt Khương Vãn Ly cay đắng.
Mấy ngày trước, Quân Đình đã hạ lệnh xây một phòng bếp nhỏ bên trên một chiếc xe ngựa khác, đi song song với Vương tọa, ở giữa hai chiếc xe ngựa còn làm một thông đạo cho một người có thể đi qua lại giữa hai chiếc xe.
Khương Vãn Ly đưa chân bước vào đá thông đạo do cẩm thạch dựng thành, dường như chân mình đang đạp trên mũi đao, mỗi một bước đều đau đến khó nhịn, nàng vừa khóc vừa chậm rãi đi đến bên trong phòng bếp nhỏ.
Diệp Thanh Thanh mắt thấy nô thiếp của Vương khóc lóc tiến vào phòng bếp, ánh mắt chuyển qua đôi chân sưng đỏ của nàng, trong lòng cảm thấy hiểu rõ, không khỏi đau lòng cho tiểu cô nương đáng thương.
Nam Vực Vương luôn đối xử không tốt với người bên gối, bất kể là nam nhân hay là nữ nhân, một tiểu cô nương xuất thân từ nô lệ có thể lọt vào mắt xanh của Vương, lại còn có danh phận, trong lúc đó nhất định nếm rất nhiều đau khổ.
Diệp Thanh Thanh có lòng muốn giúp đỡ nàng, thuận tiện nói: “Để hạ thần dạy người nấu canh.”
Canh sườn heo hầm củ sen, nàng cắt gọn xương sườn và củ sen trước, gia vị cũng chuẩn bị xong, tiểu cô nương chỉ cần đun sôi nước và ném nguyên liệu vào, dù thế nào cũng sẽ không quá khó ăn.
Có Diệp Thanh Thanh hỗ trợ, canh sườn hầm củ sen của Khương Vãn Ly vô cùng thành công, Vương coi như hài lòng, hiếm khi ăn hai bát lớn.
Nhưng mà cũng không lâu lắm, Quân Đình đã biết được chân tướng, hạ mệnh lệnh cho Diệp Thanh Thanh, chỉ cho phép nói chuyện chứ không được phép động tay động chân, nếu có lần sau sẽ chặt tay của nàng đưa về cho sư phụ, dọa nàng sợ đến mức vội quỳ trên mặt đất liên tục cầu xin tha thứ, liên tục cam đoan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận