Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Cao Kim Lan không được quá sức, mới cán mười mấy vỏ bánh đã bị Kiều Khương kéo đến ngồi xuống sô pha nghỉ ngơi.
Miêu Tuyết và mọi người gói được hơn bốn mươi cái bánh chẻo, dì giúp việc hỏi Kiều Khương có muốn ăn luôn không, dì sẽ nấu một nồi cho nàng trước. Ông bà Yến vào bếp phụ giúp, còn ông bà Miêu tiếp tục làm, một người cán vỏ, một người gói bánh. Kiều Khương đi rửa tay chuẩn bị ăn bánh chẻo, Yến Chiêu cũng đứng dậy nói muốn đi rửa tay.
Hai người cùng đi qua hành lang, vào phòng tắm, cửa vừa đóng lại, Yến Chiêu đã ép nàng lên cửa hôn, hơi thở gấp gáp nặng nề, một tay ôm mặt nàng một tay xoa eo nàng.
“Đêm qua tôi suýt chết ngạt vì cái khăn kia.” Anh cắn miệng nàng, không cần đoán cũng biết, nhất định là Kiều Khương lau mặt cho anh, biết vậy anh rất vui.
Kiều Khương cầm vật đã cương cứng của anh, ẩn ý bảo: “Tôi thấy nó vẫn phấn chấn lắm.”
Yến Chiêu nâng mông nàng, tách hai chân gác lên hông mình, ôm nàng dựa vào cửa hôn lấy hôn để: “Lát nữa tôi phải đi giao hàng, tới tối xong việc mới đến gặp em được.”
“Tối nay tôi có việc.” Kiều Khương nghiêng đầu, dùng ngón trỏ chặn miệng anh: “Rửa tay đi, tôi muốn ăn bánh chẻo.”
Yến Chiêu kéo tay nàng ra, lại hôn nàng: “Tôi muốn bú ti.”
Kiều Khương cách áo thun dùng sức véo núm vú anh: “Bú cái này hả? Không thả xuống là tôi véo nát đó.”
Yến Chiêu: “…”
Anh ngoan ngoãn đặt nàng xuống, nhìn Kiều Khương rửa tay, anh xoa xoa núm vú bị véo đau, chậm rãi rửa tay sau lưng nàng. Lúc Kiều Khương lau tay, anh lại nghiêng đầu hôn, giống chó, rất bám người.
“Khương Khương?” Cao Kim Lan ở bên ngoài gọi: “Điện thoại của con kêu này.”
Kiều Khương ngồi trên bồn rửa, áo thun đen trắng bị vén, áo lót màu trắng bị đẩy, để lộ hai bầu ngực nhô cao. Yến Chiêu cúi đầu ngoạm lấy ngực nàng nuốt cắn, hai tay nàng nắm mái tóc ngắn cũn của Yến Chiêu, đầu dựa vào gương, miệng há to thở gấp.
Nghe thấy tiếng, nàng hắng giọng rồi mới đáp: “Tới liền ạ.”
Yến Chiêu liếm xong núm vú phấn hồng, lại từng ngụm từng ngụm to mút lấy bầu ngực trắng nõn. Âm thanh bú nuốt khiến bên dưới Kiều Khương liên tục tiết ra dâm dịch, nàng véo vai anh, đẩy đầu anh ra sau: “Đừng liếm nữa.”
Khoái cảm tê dại khiến chân tay nàng bủn rủn, giọng điệu cũng thay đổi.
Yến Chiêu đứng thẳng, lại lần tìm môi nàng, ngậm vào miệng hôn mút.
“Lấy điện thoại cho tôi đi.” Nàng ướt đến mức không đi được.
Yến Chiêu đáp “ừ”, giọng thô ráp.
Anh đi ra hai bước rồi quay lại, Kiều Khương ngước mắt, thấy vật dưới háng anh nhô cao, quy đầu đỉnh lên thành một hình tròn.
Anh duỗi tay vào quần, đặt lại dương vật dưới bụng, lúc nhìn vào gương vẫn có thể thấy chỗ kia phình ra rõ ràng, anh hít một hơi dài, nhìn Kiều Khương: “Bây giờ chưa mềm xuống, tôi không đi được.”
Kiều Khương trợn mắt nhìn anh, xuống bồn rửa, đi lấy khăn giấy, vén váy lên lau qua.
Mảnh vải nhỏ trên quần chữ T đã ướt hoàn toàn.
“Chỉ mặc cái này thôi?” Yến Chiêu bước đến gần nàng, thấy dưới váy chỉ có một mảnh vải nhỏ, ánh mắt anh sâu thẳm nặng trĩu.
“Ừ.” Kiều Khương ném khăn giấy vào thùng rác, đưa ngón tay dính dâm dịch lau lên áo thun của anh, giọng thản nhiên: “Không đẹp à?”
Yến Chiêu nắm tay nàng, kéo nàng rửa tay dưới vòi nước, thoa xà phòng lên rồi dùng khăn lau tay cho nàng.
“Sao không nói gì?” Nàng nhướng mày, “Nhớ tới Vinh Yến hả?”
Yến Chiêu: “…”
Anh gần như bất lực nhìn nàng: “Vinh Yến không mặc cái đó, hơn nữa tôi cũng không nghĩ tới cô ta, tôi chỉ nghĩ em mặc thế này không an toàn, tôi sợ có kẻ nhìn trộm hoặc chụp lén, em vốn đã đẹp, ăn mặc đẹp, dáng người cũng… đẹp.”
“Sao vừa nhắc tới Vinh Yến lại thành kẻ lắm lời rồi?” Kiều Khương nhìn anh.
Yến Chiêu: “…Tôi không có.”
Kiều Khương đang định bảo không có thì thôi, nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã bị Yến Chiêu hôn lên môi: “Không có thật mà.”
“Ở trước mặt em, tôi căn bản không muốn nghĩ tới người phụ nữ khác.”
“Chậc.” Kiều Khương nheo mắt: “Miệng chó còn biết dỗ ngọt.”
Yến Chiêu: “…”
Anh há miệng về phía cổ nàng, nghĩ nghĩ một lúc cuối cùng không nỡ cắn, chỉ hôn một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận