Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc gọi lúc nửa đêm
Tiêu Hách trở về nhà khi trời đã sẩm tối. Căn nhà vắng lặng, không có ánh đèn, không có mùi thức ăn thơm phức, không có tiếng cười nói của Lục Thanh Yến. Sự trống trải này khiến nỗi cô đơn và sợ hãi trong cậu bị khuếch đại lên gấp ngàn lần.
Cậu ngồi thụp xuống ghế sofa, không bật đèn, lấy một chai rượu ra uống. Cồn nhanh chóng thấm vào máu, làm tê liệt lý trí nhưng lại thổi bùng lên cảm xúc tiêu cực.
Tiêu Hách cầm điện thoại, lướt xem lại những bình luận trên mạng. Vẫn là những lời lẽ cay độc, suy diễn về mối quan hệ của “thrill”.
“Chắc chắn là chia tay rồi, loại quan hệ xác thịt này sao bền được.” “Thrill nhìn dâm thế kia chắc không chịu nổi cảnh một vợ một chồng đâu.”
“Câm mồm! Lũ khốn nạn!” Tiêu Hách gầm lên, ngón tay gõ phím điên cuồng, chửi bới lại từng bình luận một. Cậu như một con thú bị thương đang cố gắng bảo vệ lãnh thổ của mình một cách tuyệt vọng.
Đồng hồ trên tường tích tắc trôi. 9 giờ. 10 giờ. 11 giờ.
Vẫn chưa thấy Lục Thanh Yến về. Tin nhắn gửi đi không thấy trả lời. Gọi điện thoại thì thuê bao không liên lạc được.
Tiêu Hách bắt đầu hoảng loạn. Hình ảnh Lục Thanh Yến đang ở bên Lý Lăng Trí, cười nói vui vẻ, hay thậm chí là đang… ôm ấp nhau, hiện lên trong đầu cậu rõ mồn một.
Cơn say khiến đầu óc cậu quay cuồng, mí mắt nặng trĩu. Tiêu Hách gục xuống bàn, thiếp đi trong sự dằn vặt và chờ đợi mòn mỏi.
Reeng… Reeng…
Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm tĩnh lặng, đánh thức Tiêu Hách dậy. Cậu giật mình ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ. Đã hơn 1 giờ sáng.
Tiêu Hách vội vàng chộp lấy điện thoại trên bàn. Màn hình sáng lên, hiển thị hai chữ thân thương mà cậu đã lưu: “Vợ em”.
Trái tim Tiêu Hách nhảy cẫng lên vì vui sướng. Anh ấy gọi! Anh ấy sắp về rồi!
“Alo! Daddy! Anh đang ở đâu? Sao giờ này chưa về? Em lo chết đi được…” Tiêu Hách hét vào điện thoại, giọng nói run rẩy vì xúc động và nhẹ nhõm.
Nhưng đáp lại sự nôn nóng của cậu là một khoảng lặng kéo dài. Sau đó, một giọng nói đàn ông trầm thấp, xa lạ và đầy khiêu khích vang lên:
“Tiêu Hách, là tôi đây.”
Tiêu Hách chết lặng. Giọng nói này… cậu không bao giờ quên được. Là Lý Lăng Trí.
Tại sao hắn lại cầm điện thoại của Lục Thanh Yến? Tại sao lại là hắn gọi vào giờ này?
“Anh… sao lại là anh? Lục Thanh Yến đâu?” Tiêu Hách gằn giọng, bàn tay siết chặt điện thoại đến mức muốn nứt màn hình.
Đầu dây bên kia, Lý Lăng Trí cười khẽ một tiếng, tiếng cười mang theo sự đắc thắng và thương hại.
“Thanh Yến đang ngủ rồi. Em ấy mệt quá. Cậu đừng gọi làm phiền nữa. À mà… em ấy bảo tôi nhắn với cậu, hai người chia tay đi. Em ấy chán trò chơi gia đình với cậu rồi. Giờ em ấy đang ở chỗ tôi, rất an toàn, cậu không cần lo.”
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi bị ngắt.
Tiêu Hách ngồi đờ ra, điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động khô khốc.
Chia tay? Ngủ ở chỗ hắn? Mệt quá?
Những từ ngữ ấy như những nhát dao đâm nát trái tim Tiêu Hách. Thế giới sụp đổ ngay trước mắt cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận