Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lửa Dục Giao Tranh
Trần Chiêu Hàn giật phăng cái bịt mắt ra. Anh phải nhìn. Anh phải nhìn cảnh tượng không thể tin nổi này.
Và những gì anh thấy khiến máu anh sôi lên, xộc thẳng lên não.
Từ Tư Nhan, người đàn bà của anh, đang quỳ giữa hai chân anh, mái tóc đen mượt rủ xuống che đi biểu cảm trên gương mặt, chỉ để lộ vành tai đỏ ửng. Cô đang vụng về, nhưng đầy cố gắng, ngậm lấy cây gậy thịt của anh. Cái miệng nhỏ xinh ấy, cái miệng mà anh vừa hôn ngấu nghiến, giờ đang bao bọc lấy thứ hung khí của anh.
Anh nhìn thấy gò má cô phập phồng khi cô cố gắng mút, nhìn thấy cái cách cô nhăn mặt khi nó cắm quá sâu, gần đến cuống họng.
“Hự… ưm…” Cô rên rỉ, nhưng không nhả ra.
Nhưng điều khiến anh phát điên không chỉ có thế. Khi cô cúi xuống, chiếc áo ba lỗ (mà cô đã mặc lại) bị kéo lên, để lộ hoàn toàn cặp mông tròn lẳn, trắng nõn, và đóa hoa hồng mềm mại của cô đang ở ngay trước mặt anh. Nó đang co mở, ướt sũng, nhỏ ra từng giọt dâm dịch trong suốt xuống ga giường.
Cô đang bị kích thích bởi chính hành động của mình.
“A Nhan…” Anh gầm lên. Anh không chịu nổi nữa.
Anh vươn tay, không phải để đẩy cô ra, mà để luồn tay vào đóa hoa ướt át của cô.
“AAAA!”
Từ Tư Nhan giật bắn người, suýt nữa cắn phải anh. Ngón tay thô ráp của anh xâm nhập vào nơi nhạy cảm nhất của cô. Cảm giác bị kích thích ở cả hai nơi cùng một lúc… thật quá sức chịu đựng.
“Chiêu Hàn… đừng…” Cô cố nói, nhưng miệng đã bị lấp đầy.
“Ngoan, ngậm lấy.” Anh ra lệnh, giọng khàn đặc.
Một tay anh giữ đầu cô, tay kia bắt đầu hành hạ tiểu huyệt của cô. Anh đưa hai ngón, rồi ba ngón tay vào, cắm rút nhanh và mạnh, mô phỏng lại nhịp điệu làm tình của anh. Vách thịt non mềm của cô siết lấy ngón tay anh, cố gắng cắn mút.
“Ư… ư… AAAAA!”
Cô không thể chịu nổi. Miệng cô vẫn đang ngậm anh, nhưng cơ thể cô đã bị anh chơi đến cao trào. Cô co giật dữ dội, dâm dịch bắn tung tóe ra tay anh, dòng điện cực khoái chạy dọc sống lưng khiến cô rũ người, ngã vật xuống đùi anh, thở hổn hển.
Cây gậy của anh, bị cô nhả ra đột ngột, vẫn sừng sững, đỏ sậm, ướt đẫm nước bọt của cô.
Trần Chiêu Hàn nhìn cô gái đang run rẩy thở dốc, một nụ cười thỏa mãn, nhưng đầy thú tính hiện lên.
“Chưa xong đâu, vợ à.” Anh thì thầm. “Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu thôi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận