Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trì Dao không biết có nên tin hay không, chỉ cười cười coi như đáp lại.

Mấy ngày tới cô được nghỉ phép ở nhà. Giang Diễm ngược lại rất bận rộn, vừa chuẩn bị thi cử, vừa nhận thêm dự án bên ngoài. Cô từng hỏi qua, thù lao không cao, còn chẳng đủ mua một đôi giày của hắn. Nhưng hắn làm việc rất nghiêm túc, thường xuyên thức đến hai ba giờ sáng.

Trì Dao từng nói chuyện với Quý Nhuế, biết hắn sinh ra trong gia đình khá giả. Nhưng hắn rất khiêm tốn, từ khi lên đại học đã tự cấp tự túc, hiếm khi xin tiền gia đình. Mua giày là sở thích xa xỉ duy nhất của hắn.

Miệng vết thương của Trì Dao hồi phục không nhanh không chậm. Giang Diễm còn khẩn trương hơn cả cô, sau khi cắt chỉ còn bắt cô phải bôi thuốc chống sẹo.

Trì Dao lật lịch, thoáng cái đã đến cuối năm.

“Thời gian trôi nhanh thật.”

Giang Diễm vừa tắm xong, nghe cô nói vậy liền gật đầu: “Em trai chị khi nào về?”

Trì Dao híp mắt: “Sinh nhật em khi nào?”

“Khoảng Tết âm lịch.”

“Ừm, vậy em lớn hơn Trì Thừa một chút. Nó sinh tháng Sáu.”

Trì Dao vẫy tay gọi hắn lại. Giang Diễm đi tới, không ngồi xuống mà trực tiếp gối đầu lên đùi cô, cả thân hình cao lớn rúc vào người cô như một chú chó lớn mềm mại.

Trì Dao xoa tai hắn, rồi nghịch ngợm vò rối mái tóc mềm: “Nếu đi cùng Trì Thừa, chúng ta không được dắt tay, không được làm động tác thân mật, em có chịu nổi không?”

Hắn gật gật, cọ đầu vào lòng bàn tay cô. “Vậy đừng để nó thấy là được.” Hắn ngẩng đầu lên, hôn lên ngón tay cô: “Mình thuê chung một phòng được không?”

“Em nói xem?”

“Vậy thuê hai phòng, nhưng chúng ta ngủ chung một giường.”

Trì Dao bật cười: “Tính toán kỹ quá nhỉ?”

Hắn ôm lấy cô: “Chị… ‘bà dì’ đi chưa?”

Vết thương trên tay Trì Dao vừa mới lành , cô lại đến kỳ kinh nguyệt.

“Đi rồi.” Trì Dao hỏi hắn: “Muốn làm?”

“Có. Rất muốn.”

Trì Dao lại cười, giữ lấy gương mặt hắn rồi cúi xuống hôn. Cô rất thích hôn Giang Diễm. Không liên quan đến dục vọng, chỉ đơn thuần là vì thích.

Nhưng Giang Diễm luôn muốn nhiều hơn. Mỗi lần hôn, tay hắn đều không bao giờ an phận, và phản ứng bên dưới thì vô cùng lỗ mãng, động một chút là dựng.

Trì Dao bị hắn lột sạch, cô oán giận: “Vì sao mỗi lần chị cởi hết thì em vẫn còn mặc quần áo?”

“Em nhìn không đẹp.” Giang Diễm lưu loát cởi phăng áo ra, để lộ thân thể trắng nõn, hắn hỏi ngược lại: “Hay chị muốn cởi giúp em?”

Thân thể hắn chỗ nào mà không đẹp?

Trì Dao thở gấp, vừa định nói, điện thoại trên tủ đầu giường bỗng rung lên.

Là “Trì Thừa”.

Trì Dao bắt máy, nghe Trì Thừa nói vài câu, sắc mặt cô biến đổi: “Không phải hai ngày nữa em mới về à?”

“Đó là em nói với mẹ thôi.”

“Vậy hai ngày tới em ở đâu?”

“Ở chỗ chị chứ đâu.”

“…Bạn gái em đâu?”

Trì Dao nghe hắn cười là hiểu. “Nhà chị có rộng đâu mà ba người chen chúc?”

“Aiya, em đùa mà,” Trì Thừa nhận ra phản ứng của cô dữ dội hơn bình thường. “Chị cho em ở nhờ một đêm thôi, mai em với Tiểu Dã đi thuê khách sạn. Giờ muộn rồi, không tiện thật mà.”

“Bọn em vẫn ở sân bay à?” Trì Dao đành thỏa hiệp. “Giờ còn muốn chị đi đón?”

“Không cần, bọn em… đến tiểu khu của chị rồi.”

“…”

Trì Dao cúp máy, một tay chống trán. “Chị phải về.”

Cô xuống giường mặc lại quần áo. Giang Diễm nghe rõ mồn một cuộc đối thoại. Hắn nhìn cô, trong lòng buồn bực: “Vậy… em thì làm sao bây giờ?”

Trì Dao liếc nhìn “người anh em” vẫn đang “chào cờ” của hắn. Trông thật đáng thương.

“Buổi tối… chị sang tìm em?”

Giang Diễm biết đây chỉ là lời hứa suông.

“Chị để cửa cho em. Em đến tìm chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận