Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhạc Nhạc, hé mắt ra nhìn cho kỹ đây! Trả lời anh, người đang đè trên người em là ai?” Mộ Thần bóp lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của mình.
“Anh… là ba ruột của tiểu Kỳ và tiểu An… là ba của con em.” Lâm Nhạc mơ màng đáp, đôi mắt lúng liếng xuân tình.
“Anh đéo phải cái gã đàn ông tồi tệ vứt bỏ mẹ con em. Mở to mắt ra nhìn lại, anh là ai?”
Lâm Nhạc đưa đôi bàn tay nhỏ bé mướt mồ hôi vuốt ve từng góc cạnh nam tính trên khuôn mặt anh, đôi môi ướt át hé mở, nhả ra từng chữ ma mị, mê hoặc:
“Anh là ba của con em. Từ đầu đến cuối, người đàn ông chiếm đoạt em, gieo mầm sống cho em đều chỉ có một mình anh. Em yêu anh… Mộ Thần.”
Màng chắn phòng ngự kiên cố nhất trong lòng Mộ Thần vỡ nát tan tành thành từng mảnh nhỏ. Cô ấy yêu anh! Cô ấy thừa nhận anh là ba của bọn trẻ! Hóa ra suốt ngần ấy năm, anh chưa từng đánh mất cô, cô vẫn luôn là của anh.
Không còn một chút kiêng dè hay cố kỵ nào nữa. Đêm nay, anh sẽ triệt để biến cô thành người phụ nữ của anh, mãi mãi bị khóa chặt dưới thân anh.
Anh cúi đầu, điên cuồng vồ lấy đôi môi cô, cắn mút, cạy mở hàm răng ngọc ngà để đưa chiếc lưỡi ướt át vào càn quét mọi mật ngọt. Hai tay anh thô bạo xé rách lớp quần áo vướng víu trên người cô ném văng xuống sàn. Một cơ thể ngọc ngà, nõn nà với những đường cong tuyệt mĩ, bầu ngực căng mọng đỏ au phơi bày trần trụi dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Mộ Thần cũng nhanh chóng lột sạch quần áo của mình, lộ ra thân hình lực lưỡng, dương vật khổng lồ, cứng ngắc gân guốc đang giật nảy lên bần bật vì khao khát.
Anh vùi đầu vào khe ngực rãnh sâu của cô, chiếc lưỡi nhám ma sát, liếm mút, trêu đùa hai nụ hoa đang sưng tấy, dựng đứng lên vì dược tính.
“Ưm… á… chú ơi… ngứa quá… liếm mạnh nữa đi…” Lâm Nhạc ưởn cong chiếc eo thon, hai chân thon dài quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của anh, bờ mông liên tục ma sát nơi tư mật đã ướt sũng dâm thủy vào bụng dưới của anh.
Sự kích thích trí mạng từ tiếng rên rỉ dâm đãng của cô khiến Mộ Thần không thể nhẫn nhịn thêm một giây nào nữa. Anh tách rộng hai bắp đùi non mịn của cô ra, định vị nơi miệng hang đang chảy nước róc rách, nhắm chuẩn và dùng lực đâm thẳng một cú cắm sâu lút cán con quái vật của mình vào tận cùng tử cung của cô.
“Á… đau… nhưng sâu quá… sướng quá…” Sự lấp đầy bất ngờ, thô bạo mang đến khoái cảm tê dại xông thẳng lên não, Lâm Nhạc hét lên một tiếng dâm đãng, móng tay bấu chặt vào lưng anh tứa máu.
“Bé cưng, ngoan ngoãn dâm đãng gọi tên anh đi. Đêm nay anh sẽ đụ nát cái lồn nhỏ này, để em biết thế nào là làm tình thật sự!”
Mộ Thần gầm gừ, bắt đầu ra vào. Từ những nhịp đâm rút chậm rãi, ma sát sâu vào từng nếp gấp vách thịt nhạy cảm, rồi dần dần tăng tốc thành những cú nện bạo tàn, dồn dập như sấm chớp. Hai cơ thể va đập vào nhau tạo ra những âm thanh lép nhép, “bạch bạch” dâm dục vang vọng khắp căn phòng. Dâm thủy tuôn trào ướt đẫm cả mảng ga giường. Lâm Nhạc hoàn toàn bị nhấn chìm trong cơn sóng thần khoái cảm, ý thức mê man chỉ còn biết rên rỉ, đón nhận những cú nắc điên cuồng, sâu hoắm của người đàn ông cô yêu thương nhất. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hai thân hình lõa lồ quấn quýt, hòa quyện lấy nhau tạo nên một đêm hoang lạc ướt át, nồng nàn đến tận rạng sáng.

Sáng hôm sau.
Những tia nắng vàng chói lọi xuyên qua khe rèm cửa, hắt lên khuôn mặt Lâm Nhạc. Cô mệt mỏi nheo mắt, hàng mi rợp bóng nặng trĩu từ từ mở ra. Cả cơ thể cô ê ẩm, đau nhức như bị một chiếc xe tải cán qua, hai bắp đùi bủn rủn đéo còn chút sức lực, nơi tư mật thì sưng tấy, ngứa râm ran và ẩm ướt thứ chất lỏng nhớp nháp của đàn ông.
Cô khẽ nhúc nhích định đưa tay xoa trán, nhưng phát hiện bàn tay mình đang bị đan chặt bởi một bàn tay to lớn, thô ráp. Giật thót mình, cô quay ngoắt sang bên cạnh. Đập thẳng vào thị giác là gương mặt điển trai, góc cạnh đang say ngủ bình yên của Mộ Thần.
Hoảng loạn tột độ, Lâm Nhạc ngồi bật dậy. Tấm chăn bông trượt xuống, phơi bày cơ thể trần trụi chi chít những dấu hôn đỏ tím bầm dập từ cổ xuống tận bầu ngực và vòng eo. Đêm qua… mẹ kiếp, cô và Mộ Thần lại lăn lộn phang nhau nữa rồi!
Ký ức điên rồ đêm qua ùa về sắc nét như một thước phim khiêu dâm độ phân giải cao. Từng lời nói lẳng lơ, dâm đãng van xin anh đụ mình, từng hành động vạch đùi dạng háng nghênh đón côn thịt của anh… tất cả đều do cô tự nguyện khởi xướng! Xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố để chôn mình xuống. Sao mình lại ngu ngốc khai toẹt ra cái bí mật tày đình là anh ấy là ba của con mình chứ? Lại còn tự vạch áo dâng hiến cơ thể nữa!
“Đúng là não úng nước rồi! Không xong rồi, phải chuồn thôi, lỡ anh ấy tỉnh lại vạch mặt hỏi tội thì đéo biết giấu mặt vào đâu.”
Nghĩ là làm, cô rón rén rón rén, nhón từng ngón tay nhặt nhạnh đống quần áo nhàu nhĩ rách bươm dưới sàn vội vàng mặc vào. Nhưng chỉ vừa mới nhích mông lùi về phía mép giường, một vòng tay rắn chắc như gọng kìm đã vươn ra, tóm chặt lấy vòng eo nhỏ của cô, kéo giật mạnh một cú khiến cô ngã nhào ngửa ra sau, rơi trọn vào vòm ngực vạm vỡ, nóng rực của người đàn ông.
“Mới sáng sớm tinh mơ, định chùi mép bỏ trốn đi đâu thế?” Giọng nói trầm khàn, đặc sệt mùi sắc dục cất lên mang theo sự bức người.
“Buông… buông tôi ra, đồ lưu manh!”
Lâm Nhạc hoảng hốt vùng vẫy, hai tay đấm thùm thụp vào lồng ngực anh định đẩy ra. Nhưng sức vóc đàn bà con gái như búng múi, làm sao thoát khỏi gông xiết của một con ác thú. Cô càng chống cự vặn vẹo, sự cọ xát ma sát giữa hai cơ thể càng tăng lên. Hạ bộ của Mộ Thần vốn đang trong trạng thái cương cứng buổi sáng, lại bị bờ mông tròn trịa của cô không ngừng cọ sát, nó lập tức trương phình lên, nóng bỏng và cứng như thanh sắt nung, chọc thẳng vào khe mông cô đầy khiêu khích.
Mộ Thần khẽ cười tà, cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai cô, ngửi mùi hương da thịt quen thuộc:
“Lại giở bài lén lút chuồn êm à? Em nghĩ sau đêm hôm qua, em còn có thể trốn khỏi gầm giường của anh dễ dàng thế sao?”
Giọng nói trầm ấm, hơi thở nóng hổi rót thẳng vào màng nhĩ khiến tim Lâm Nhạc đập thình thịch, một dòng điện xuyệt qua sống lưng làm cô run lên. Cảm giác bị anh ôm chặt, bị gậy thịt của anh chèn ép này quá đỗi đê mê, đến mức trong thâm tâm cô thật sự muốn cứ thế mềm nhũn ra nương tựa vào anh. Nhưng lý trí vang lên hồi chuông cảnh báo. Khoan đã, chuyện đê mê này tính sau, vấn đề là tại sao mình lại nằm đây?
“Chú… tại sao tôi lại trần truồng ở trên giường của chú?”
“Sướng rên la cả đêm giờ em giả vờ mất trí nhớ à?”
“Tôi… tôi mà nhớ thì hỏi cái con khỉ khô gì! Chú bớt nói nhảm đi.” Lâm Nhạc đỏ bừng mặt, cứng miệng cãi cố.
“Ồ… quên rồi à? Vậy để ông đây dùng thân thể đè em ra thao luyện lại vài hiệp, giúp em khơi gợi lại từng tư thế đêm qua chúng ta đã nắc nhau thế nào nhé!”
Mộ Thần nhếch mép cười dâm tà, đôi bàn tay to lớn nhanh như chớp luồn xuống cởi bung từng chiếc cúc áo sơ mi vừa mới mặc xộc xệch của cô, để lộ ra vòm ngực đầy đặn lấm tấm vết đỏ. Lâm Nhạc kinh hãi, vội vã kéo chăn trùm kín mặt, hai tay giữ khư khư lấy cổ áo, cuống quýt hét lên:
“Đồ lưu manh phát dục! Chú tránh xa tôi ra, đừng có chạm vào tôi!”
Mộ Thần mặc kệ, thô bạo hất văng tấm chăn ra khỏi người, trực tiếp lật ngửa cô ra giường, đè nặng toàn bộ trọng lượng cơ thể cường tráng lên người cô, khóa chặt tay chân cô lại. Anh nheo mắt đầy nguy hiểm:
“Chú??? Hình như anh đã cảnh cáo cấm em gọi cái danh xưng khốn kiếp đó rồi mà nhỉ? Vẫn thích ngoan cố gọi chú à?”
“Tôi… tôi quen mồm từ nhỏ rồi, không sửa được!” Lâm Nhạc ấp úng, né tránh ánh mắt rực lửa của anh.
“Không sửa được? Mẹ kiếp, đêm qua lúc giạng háng bú liếm anh, em rên rỉ gọi ‘anh’ ngọt xớt, nứng tình lắm cơ mà. Bây giờ lại lật lọng kêu không quen? Xem ra, con cặc này đêm qua đâm chưa đủ sâu, chưa khiến em thủng não nhớ kỹ rồi. Để anh nắc lại cho em nhớ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận