Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em nhất định đã đâm chết hắn, đâm ở vị trí kia, hắn căn bản sẽ không sống nổi, đáng chết, nên hướng lên trên trực tiếp đâm vào tim hắn mới đúng!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, phảng phất như tự mình lầm bầm lầu bầu, cô còn là nghe được trong miệng hắn phát ra lời nói thô tục mắng chửi người,những lời này căn bản không giống mà lời có thể phát ra từ miệng em trai cô , một tiếng chị gái lại dínhngười, sẽ ngọt ngào ghé vào bên người cô làm nũng, hiện tại như là ác ma hung thần, trong nháy mắt,ngay cả cô cũng không muốn thừa nhận hắn là Miêu Nhất.

Trốn đến chân núi trong rừng cây, hắn cầm lấy nhánh cây liều mạng chọc mắt cá chân thượng khóa mắt, rốt cuộc cành đoạn ở bên trong, đơn giản bắt đầu cầm cục đá tạp, cắn răng điên rồi giống nhau hướng xích sắt va chạm, khanh khách rung động.

Cô sợ hãi sẽ làm chân mình bị thương càng nặng hơn, vội vàng bắt lấy cánh tay hắn.

“Miêu Nhất em đừng như vậy……”

Hắn đột nhiên ném tay cô ra ,động tác rất đột nhiên làm cô không kịp phòng ngừa mà lão đảo về phía sau vài bước , ngã ngồi dưới đất, hai tay chống xuống , trên người tràn đầy bùn đất.

Hắn dường như là vừa mới động tác mình bất giác làm ra, đầu đầy mồ hôi vội vàng ngẩng đầu nhìn cô.

“Chị.”

Ánh mắt cô chứa kinh ngạc cùng không thể tưởng tượng được.

“Chị, là do em quá nóng nảy, chị đừng giận , em bây giờ tìm cách để mở những thứ này ra ,chúng ta còn không mau nhanh lên, liền sẽ bị hắn bắt được.”

Hắn nổi điên giơ cục đá trong tay lên, đạp mạnh xuống, tóc hơi dài che trước mắt, giống như trạng thái của một kẻ điên , làm cô kinh hồn táng đảm.

Ở lần thứ mười hai, xiềng xích liền tách ra, khóa cổ chân cũng thành công buông lỏng, hắn dùng sức kéo xuống , cô nhìn cổ chân hắn đã sưng đỏ bắt đầu chảy máu.

“Chị nhanh lên, đi mau!”

“Miêu Nhất, em kế tiếp muốn đi nơi nào?”

“Về nhà a! Trở về nhà của chúng ta, chị yên tâm, nam nhân kia nhất định sẽ chết, em bảo đảm chị sẽ không bao giờ chịu thêm bất luận thương tổn gì nữa, về sau em sẽ bảo vệ chị.”

Côkhông nói chuyện, đi theo hắn chạy về phía trước.

Xuống dưới chân núi ang thang không có mục tiêu, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm xe bốn phía , đột nhiên buông tay cô ra ,nhìn thấy một chiếc xe việt dã đang chạy lên núi, hướng tới phía xe nhào tới.

“Miêu Nhất!” Cô thét chói tai lại không kịp ngăn cản hắn, còn tốt là ô tô kịp thời dừng lại , nhìn thấy hắn hoảng loạn mở cửa xe, đem một nam nhân cao gầy ngồi ở ghế điều khiển kéo xuống .

“Cậu làm gì vậy! Định cướp ban ngày sao!”

“Không phải,em trai tôi thần chí có chút không minh mẫn,anh đừng nóng giận……”

Không đợi cô nói xong, hắn đã nhặt hòn đá trên đất, hướng đến đầu nam nhân kia hung hăng đập tới.

“A! Miêu Nhất!” Nam nhân che lại cái trán đổ máu lui, về phía sau, sợ hãi choáng váng, thẳng ngã xuống lùm cây ven đường , cô hoảng loạn hướng về phía hắn rống to, “Em mẹ nó hiện tại đang làm gì a!”

Ánh mắt như hung thần liếc về phía cô, cường ngạnh đem cô kéo lên xe, gài chặt đai an toàn, đóng cửa xe, dẫmchân ga lưu loát liền mạch rời đi.

Dùng sức xoay đầu xe, cô khủng hoảng bắt lấy đai an toàn, thanh âm không ngừng run lên.

“Miêu Nhất…… Ô ô em đừng làm chị sợ, chị cầu xin em hãy bình tĩnh một chút được không,chị thật sự sợ hãi, em không phải là người như vậy.”

“Chị, chị hiện tại tốt nhất nên câm miệng cho em!” Hắn khẩn trương bắt lấy tay lái , cánh tay dùng sức đến mức ngày cả gân xanh cũng nhô lên ,đang cố nén lửa giận.

Di động trong túi bỗng nhiên —ong— một thanh âm vang lên, cô sợ hãi lau nước mắt, vội vàng lấy ra xem, là học trưởng gọi đến.

Lúc cô muốn nhận điện thoại, di động đột nhiên bị Miêu Nhất cướp đi , dùng sức ném ra cửa sổ , hướng cô rống to, “Tạ Viễn Lâm là người có tâm cơ như vậy, chị không biết hắn sẽ nghe lén điện thoại chị sao a! Không cho nhận!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận