Chương 541

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 541

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chú cháu mà thôi, chim cũng đã trưởng thành, lấy loại thân phận này leo lên long sàng, Vương thúc sờ một cái ”Gọi thúc” (phần 1)
Hoàng đế nhỏ theo bản năng không được tự nhiên nghiêng đầu sang chỗ khác tránh khỏi tay của Nhiếp Chính Vương.
Chẳng qua là mặc dù trên tay Tô Tần không dùng sức mấy, nhưng trên thực tế lại giữ rất chặt, Tô Mộc quay đầu lại, một giây tiếp theo liền bị nhéo cằm kéo về.
”Ngươi muốn làm gì?” Hoàng đế nhỏ cắn răng, chân mày nhíu lại như bện thắt: ”Ngươi đừng quên, trẫm mới là hoàng đế!”
”Thần một khắc cũng không dám quên.” Đáy mắt Tô Tần lạnh như băng không hiểu sao có hơi nhạt đi, thậm chí còn rất có tâm tình mà tiếp tục lời qua tiếng lại ngươi tới ta đi với hoàng đế nhỏ.
Trong lòng mang một cảm giác thích thú khó hiểu tựa như kẻ săn mồi đang nhìn con mồi giãy giụa dưới móng vuốt của mình, muốn xem hoàng đế nhỏ có thể nghĩ ra được cách gì để trốn thoát khỏi tay hắn ta.
”Vậy thì ngươi còn không buông ra! Ngươi đây là lại dám phạm thượng!” Gò má của hoàng đế nhỏ đỏ lên, mất hứng dùng ánh mắt hung hăng trừng Nhiếp Chính Vương.
”Lại dám phạm thượng… Làm sao Bổn vương lại dám phạm thượng chứ? Ngược lại là bệ hạ, không phục dạy dỗ, sẽ không cần mưu phản đúng không?” Sau đó Tô Tần hứng thú dùng ngón tay cái xoa xoa đôi môi sưng đỏ của hoàng đế nhỏ.
”Ngươi buông ra cho trẫm!” Hoàng đế cứ như bị làm nhục gì đó cực kỳ to lớn.
Nhiếp Chính Vương muốn cái gì được cái đó, dẫu sao hắn ta mới là nhân vật chính của thế giới này, nhưng vấn đề hai người chính là chú cháu!
Làm ra động tác mập mờ như vậy, Tô Tần không cảm thấy rất kỳ quái sao?
Tô Mộc chỉ cảm thấy da gà trên cánh tay mình đều nổi lên hết rồi.
Quá quái dị.
”Nếu Bổn vương không thả thì sao? Sao vậy, bệ hạ chuẩn bị trừng phạt Bổn vương thế nào?” Tô Tần lành lạnh cười một tiếng: ”Bệ hạ sẽ không cho là có Yến Phù Bạch, dưới tay hắn có binh quyền, có Thôi Du, có nơi lòng văn nhân thiên hạ hướng về, là có thể vô tư không lo lắng?”
”Yến Phù Bạch binh xa biên ải, không có lệnh thì sẽ không thể động, còn về phần văn nhân, chẳng lẽ bệ hạ chuẩn bị dùng miệng của văn nhân cùng quân cấm vệ của kinh thành để đánh giặc?” Tô Tần hơi tiến lên một bước, hoàng đế nhỏ dưới sự bức bách của hắn ta liền theo bản năng lùi về phía sau, cả người gần như lùi đến góc tường.
”Trẫm… Trẫm không biết ngươi đang nói gì!” Hoàng đế nhỏ ngoài mạnh trong yếu, nhưng cậu càng chột dạ thì biểu hiện càng hung hăng, khiến người khác càng dễ dàng nhìn thấu.
Tô Tần không hề cảm thấy một hoàng đế nhỏ có mưu đồ hời hợt đến mức người ta chỉ cần liếc nhìn là có thể nhìn thấu khiến hắn ta chán ghét, ngược lại tâm tình còn không hề tệ, cảm thấy hoàng đế nhỏ giống như một con thỏ nhỏ, không ngừng giãy giụa dưới móng vuốt của kẻ săn mồi, cuối cùng đánh mất toàn bộ sức lực, sau đó không còn cơ hội cùng sức lực để giãy giụa nữa, chỉ có thể đối mặt với thực tế, ngoan ngoãn bị ăn sạch.
Giống như là nấu một món ăn, món ăn cuối cùng hiển nhiên là rất ngon, nhưng việc thêm mỹ vị thơm ngon vào món ăn từng chút một cũng khiến người ta cảm thấy vui vẻ.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận