Chương 542

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 542

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tạm Biệt Hạ Tuyết Thuần
Chiếc váy trắng tinh của Hạ Tuyết Thuần dính rất nhiều máu, trên khuôn mặt đáng yêu giàn giụa nước mắt, cô ta xoa tay khẩn cầu cô: “Tôi có thể cam đoan đây là lần cuối cùng gây chuyện với cô, cô có thể dùng dây chuyền nguyền rủa tôi, cô làm gì cũng được, van xin cô tha cho tôi đi!”
Cô ta giống như một đứa trẻ không biết lo, khóc một cách hợp tình hợp lý: “Tôi đã rất thê thảm rồi, cô cũng nhìn thấy đấy, Long Vân Tiêu chết rồi, bây giờ bên cạnh tôi không còn ai thương tôi!”
Kiều Sở Sở im lặng nhìn cô ta cầu xin tha thứ: “Không phải cô còn có cha mẹ sao?”
Hạ Tuyết Thuần ngẩn người, trên mặt lộ vẻ chê bai: “Bọn họ là cha mẹ gì chứ? Hai người đó vừa nghèo vừa ngu, còn không nỡ cho tôi tiền tiêu. Lúc rời nước tôi đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, bọn họ còn không muốn cắt đứt với tôi, thật ra họ chỉ muốn hút máu tôi thôi!”
Cô ta ôm lấy bắp chân Kiều Sở Sở, ngửa đầu khóc với cô: “Sở Sở, tôi biết cô là người mềm lòng, biết con người cô trọng tình trọng nghĩa, tôi cũng biết cô không đành lòng nhìn phụ nữ chịu khổ. Cô thương xót tôi đi, tôi chính là người lạc lối, tôi sẽ không làm thế nữa, cô cho tôi một cơ hội, tôi sẽ lập tức trở thành Hạ Tuyết Thuần ban đầu, được chứ?”
Cô ta ra sức lắc chân cô: “Có được không, có được không, được không, được không? Cô tha thứ cho tôi được không?!”
Mọi người cau mày tỏ ra ghét bỏ.
Lâm Thanh nói với Kiều Sở Sở: “Sở Sở, em đừng tin! Cô ta đang nói dối!”
Kiều Sở Sở nhìn dáng vẻ cô ta khóc lóc tựa hoa lê đọng sương, đúng là có phần không đành lòng.
Nhưng…
Cô cúi người, nhẹ giọng hỏi Hạ Tuyết Thuần: “Lâu Thính Tứ kể lúc cô nói chuyện với Long Vân Tiêu ở giáo đường, hy vọng tôi sẽ bị người hành hạ đến chết. Không phải cô muốn khiến tôi giống như Tề Tiểu Giai, bị một đám đàn ông làm nhục đấy chứ?”
Hạ Tuyết Thuần bị nói trúng tim đen, lắc đầu quầy quậy: “Không, không phải!”
Kiều Sở Sở không tin, nghiêng đầu nói: “Không phải ư? Vậy tại sao mỗi khi có người con gái nào đối đầu với cô, cũng sẽ rơi vào kết quả bị người xâm hại đến chết?”
Hạ Tuyết Thuần mờ mịt mở to mắt: “Có chuyện này sao?”
“Có, tôi từng dự đoán.” Kiều Sở Sở hạ giọng, ghé vào tai cô ta: “Tôi có năng lực thấy trước tương lai. Không ngại nói cho cô, thật ra cô đã xúi giục bà cụ Kiều đâm xe thành công, bà ta đã đâm chết anh tôi, cô vui mừng hân hoan, gửi tin nhắn về đám cưới của cô cho tôi, đây cũng là lý do tôi có thể tìm được cô.”
Cô chĩa nòng súng ngay ngực cô ta: “Tôi sống lại, lần này cố tình đến tìm cô, tôi biết cho dù tôi tha cho cô, cô cũng vẫn sẽ trả thù tôi, tôi phải bảo vệ chính bản thân.”
Hạ Tuyết Thuần từ từ mở to mắt, không thể tin nhìn cô: “Cái gì?!”
Cô không trả lời, thoải mái cười: “Bye bye, Hạ Tuyết Thuần.”
Cả người Hạ Tuyết Thuần run lên, mở to mắt nhìn cô, há miệng như thể muốn nói gì đó, nhưng không thể lên tiếng, đầu gục sang một bên, không còn thở nữa.
Kiều Sở Sở thấy cô ta như vậy, cũng không vui vẻ, vứt súng sang một bên, không hề quay đầu mà rời khỏi căn phòng này.
Cùng lúc ấy giọng của hệ thống vang lên trong đầu cô: [Chúc mừng kí chủ đạt được toàn bộ mệnh cách của nhân vật chính! Số lần sống lại của cô đang được cập nhật…]
Con số trước mắt cô đang từ ba biến thành hai.
Hệ thống nói: [Kí chủ, thấy cô đi được đến ngày hôm nay thật đúng là không dễ dàng, bây giờ mệnh cách của nhân vật chính đã được chuyển cho cô, hoàn toàn là kết cục chúng tôi không nghĩ đến! Chúc mừng cô!]
[Bởi vì lần này cô chọn thời điểm sống lại, cô còn nợ chúng tôi nhiệm vụ tiến độ, có thể chúng tôi sẽ giao nhiệm vụ cho cô. Một khi nhiệm vụ thất bại, cô sẽ quay lại thời điểm đã chỉ định trước đó, chính là ‘đám tang của Bùi Phong Lộng’, đến lúc ấy sẽ uổng công cô sống lại, xin cô nhớ kỹ giao hẹn giữa chúng ta. ]
Hai tiếng sau.
Kiều Sở Sở ngồi trên chuyên cơ riêng của Doanh Trần.
Ở đây có một phòng ngủ, thời gian bay mất khoảng năm tiếng, nhưng mọi người đều nói cô mệt nhọc, nên để cô nghỉ ở phòng ngủ.
Cô tắm rồi thay bộ quần áo thoải mái, nằm trên giường ngủ.
Bùi Phong Lộng lặng lẽ đi vào, nhìn cô nằm trên giường, ánh mắt dần trở nên tối hơn.
Anh ấy lấy một hộp quà tinh xảo từ trong túi, mở ra nhìn, chính là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng phấn.
Lúc trước tất cả mọi người đã nói muốn mua nhẫn kim cương tặng Kiều Sở Sở.
Anh ấy đã chọn một chiếc rất đắt, chế tạo rất lâu, cuối cùng hàng mới về.
Anh ấy ngồi trên giường, cẩn thận từng li từng tí đeo nhẫn cho Kiều Sở Sở.
Bùi Phong Lộng nhìn chăm chú.
Thật sự rất đẹp.
Tay của Kiều Sở Sở thật đẹp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận