Chương 542

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 542

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chú cháu mà thôi, chim cũng đã trưởng thành, lấy loại thân phận này leo lên long sàng, Vương thúc sờ một cái ”Gọi thúc” (phần 2)
”Ngươi thích thể diện nhất, làm sao có thể nguyện ý vì hai người đàn ông mà để thể diện của mình bị tổn hại?” Tô Tần đã sớm nhìn thấu hoàn toàn hoàng đế nhỏ nông cạn: ”Ngươi có thể thừa nhận bọn họ, đơn giản cũng vì bọn họ cho ngươi thứ ngươi muốn, hơn nữa còn cho đủ nhiều, nhiều đến mức ngươi có thể vứt bỏ thể diện, bán đứng thân thể mình.”
Ánh mắt của hoàng đế nhỏ trợn trừng tròn vo, hốc mắt đỏ bừng, mắt đầy lửa giận nhìn hắn ta.
Biểu hiện bị nói trúng thẹn quá hóa giận thể hiện tinh tế trên gương mặt.
”Nhưng làm sao ngươi biết, ta không đủ khả năng cho ngươi những gì bọn họ có thể cho chứ?”
Hoàng đế nhỏ bị buộc đến trong góc, sững sờ tại chỗ.
Thật lâu cậu mới cứng ngắc chớp mắt một cái.
”Ngươi nói xằng bậy gì đó?!” Hoàng đế nhỏ chật vật quay đầu đi chỗ khác, trong lòng run rẩy không dứt, khiến cậu khó có thể che đậy được cảm xúc trên mặt, suy nghĩ trong đáy mắt gần như bị phơi bày không thể nghi ngờ: ”Chúng ta là chú cháu!”
”Chú cháu mà thôi, cũng không phải con ruột của Bổn vương.” Tô Tần tựa như không có cảm giác gì đối với chuyện này, dù rằng trên thực tế, về mặt tinh thần hắn ta đã vùng vẫy rất lâu, nhưng sau khi suy nghĩ thông suốt lại bày ra một dáng vẻ hoàn toàn không hề quan tâm, tựa hồ như vậy là có thể xây một tầng thành lũy coi thường hoàng đế nhỏ.
”Ngươi! Không bằng cầm thú! Buông trẫm ra!” Cuối cùng hoàng đế nhỏ cũng kinh hoảng, cố gắng đạp nước muốn giãy giụa: ”Buông ta ra!”
Nhiếp Chính Vương cũng không phải là vị chủ nhân có tính tình tốt bụng hay nhẫn nại gì đó, hừ cười một tiếng, một tay giữ eo của hoàng đế nhỏ lại, cố định người vào trong lồng ngực mình, một tay nâng lên thật cao, sau đó đột nhiên rơi xuống, bạch một tiếng rơi xuống mông của hoàng đế nhỏ.
”A!” Hoàng đế nhỏ hoảng sợ kêu một tiếng.
Bên trong một tiếng này không biết là xấu hổ nhiều hơn hay tức giận nhiều hơn.
Ánh mắt trừng tròn xoe, sau khi hoàng đế nhỏ khiếp sợ chính là thẹn quá hóa giận, vành mắt đỏ bừng, gương mặt cũng tức giận đỏ bừng, nhưng trong miệng lại không buông tha người khác mà lớn tiếng mắng Nhiếp Chính Vương.
”Vô liêm sỉ! Ô quy*! Nghịch thần tặc tử, buông trẫm ra! Trẫm tuyệt đối không buông tha cho ngươi!” Hoàng đế nhỏ tựa như bị làm nhục to lớn gì đó, âm thanh cũng không khống chế được khẽ run.
(*) Ô quy: nôm na là mắng cắm sừng.
”Nếu đã không thể được bỏ qua, vậy tại sao thần không quá đáng hơn một chút.” Ngọn lửa trong lòng Tô Tần bỗng nhiên tắt ngúm, trong âm thanh mang sự vui thích nhàn nhạt trêu cợt hoàng đế nhỏ bị hắn ta trêu chọc đến mức xấu hổ.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận