Chương 543

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 543

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chú cháu mà thôi, chim cũng đã trưởng thành, lấy loại thân phận này leo lên long sàng, Vương thúc sờ một cái ”Gọi thúc” (phần 3)
”Thần thân là chú của bệ hạ, dành sự quan tâm cho bệ hạ quả thật quá ít, trong lòng thần vô cùng tiếc nuối, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua như một cái chớp mắt, bệ hạ dưới mí mắt của thần đã trưởng thành, hôm nay còn đã đến tuổi nạp phi, nếu như lúc này thần còn không quan tâm đến bệ hạ, sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nữa, đây chẳng phải là tiếc nuối suốt đời của một người thân là chú của của người hay sao?” Nhiếp Chính Vương ung dung thong thả, chỉ nghe như vậy một phen thì cứ như là một đôi chú cháu vua tôi tương đắc*, nhưng trên thực tế, Nhiếp Chính Vương vừa nói ra những lời đường đường chính chính như vậy, vừa không chút do dự xoa xoa cái mông mới vừa rồi bị hắn ta tát một cái của hoàng đế nhỏ.
(*) Tương đắc: Lòng dạ hợp nhau.
Đứng đắn đều ở trong miệng lưỡi.
Những lời đường đường chính chính ngoài miệng đó đã khiến hoàng đế nhỏ giận đến mức bùng nổ, gương mặt đỏ bừng.
”Nơi này cũng đã trưởng thành.” Ngón tay của Nhiếp Chính Vương không đứng đắn chậm rãi nương theo đường eo của hoàng đế nhỏ mà xoa đến vật bên trong tiết khố của hoàng đế nhỏ, giả vờ làm một người chú tốt quan tâm đến sự trưởng thành của cháu trai, nhưng trên thực tế lại không biết xấu hổ mà ấn tay vào chú chim giữa hai chân cháu trai mà hung hăng xoa nắn!
Tô Mộc bị dáng vẻ không biết xấu hổ này của hắn ta dọa đến nỗi khiếp sợ không nói nên lời.
”Nhớ lại lần đầu tiên thần gặp bệ hạ, bệ hạ vẫn còn mặc quần yếm chơi xích đu, gió thổi một cái, món đồ chơi này chỉ lớn và dài bằng với ngón tay cái, hướng về phía thần, nhưng bệ hạ hết lần này đến lần khác đều không biết thẹn thùng, còn đứng ở trên xích đu khoe chim làm nhục thần…” Tô Tần nhíu mày, nhìn hoàng đế nhỏ xấu hổ đến mức không đất dung thân trong ngực mình, nụ cười so với những lần trước đây cộng lại còn thật lòng hơn.
”Vô liêm sỉ…” Hoàng đế nhỏ xấu hổ đến nỗi ngay cả âm thanh khiển trách cũng trở nên yếu đuối.
”Không biết lớn nhỏ, gọi thúc.” Tô Tần thản nhiên chậm rãi xoa xoa cặp mông tròn trịa của Tô Mộc, phảng phất như là đang âm thầm uy hiếp, nếu như hoàng đế nhỏ không chịu ngoan ngoãn làm theo lời hắn ta nói, thì sẽ bị dọa đánh mông một lần nữa.
Đường đường là hoàng đế một nước, lại bị bề tôi của mình đè đầu cưỡi cổ!
Mặt mũi của hoàng đế nhỏ biết treo ở nơi nào?!
Còn bị đánh, hoàng đế nhỏ đã hận không thể đào một cái hố trên đất, tự chôn mình xuống.
”Thúc…” Hoàng đế nhỏ cắn răng, từng chữ từng chữ, mỗi một chữ đều như cắn ra được từ trong răng, tựa như cắn cả trên người người chú Nhiếp Chính Vương không biết xấu hổ!
”Ngoan~ Bệ hạ thật biết điều, thần vô cùng vui vẻ.” Trên gương mặt Tô Tần mang một nụ cười nhàn nhạt, nhưng hết lần này đến lần khác lại nói mình vô cùng vui vẻ, tựa như là thủ đoạn cố ý làm nhục hoàng đế nhỏ.
Tô Mộc cắn chặt răng, nào ngờ một giây kế tiếp, miệng lại bị Tô Tần chặn lại.
Răng môi gặp nhau đầu lưỡi quấn quanh, Tô Tần căn bản không hề có ý tốt, động tác ngoài miệng cực kỳ thô bạo, nhưng kỹ thuật lại không tốt, Tô Mộc chỉ cảm thấy da môi mình như bị gặm rách, đầu lưỡi sắp bị hút đi một cách thô bạo!

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận