Chương 544

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 544

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một Tương Lai Hoàn Toàn Mới
Kiều Sở lúng túng đứng sau lưng anh ấy: “Sao rồi?”
Phòng tắm nhỏ hẹp bị hai người họ xâm chiếm toàn bộ.
Hơn nữa cô cũng không biết vì sao, bản thân lại nhát gan khi đối mặt với Bùi Triệt.
Có một cảm giác rợn người như thể chịu sự áp chế từ gia đình, cảm giác ấy chạy dọc sống lưng đến đỉnh đầu.
Giống như… Trước kia cô rất sợ anh ấy.
Cô cứng đờ đẩy Bùi Triệt ra: “Hay để em ra ngoài.”
Mắt của Bùi Triệt tối lại, chặn cô ở cửa phòng: “Em đi đâu?”
“Rầm!” một tiếng vang rất lớn.
Hoài Lăng đưa lưng về phía phòng tắm, hoàn toàn không biết gì.
Bùi Triệt đề phòng một lúc, phát hiện Hoài Lăng không có phản ứng.
Con ngươi sâu thẳm của anh nổi lên hứng thú, cong môi cười: “À, sao anh lại quên chứ? Lão ngũ nhà họ Vi Sinh là người điếc, cho dù ở đây chúng ta phát ra âm thanh lớn đến đâu, cậu ta đứng ngay ngoài cửa cũng không nghe thấy.”
Anh ấy cúi người, vây Kiều Sở Sở trong không gian nhỏ hẹp: “Tâm trạng của em đỡ hơn chút nào không?”
Kiều Sở Sở: “…”
[Tâm trạng tốt hay không thì hỏi thẳng đi, sao lại phải kề sát mình như vậy chứ!]
Ánh mắt cô rơi vào áo sơ mi của anh ấy, đánh trống lảng: “Hả? Em nhớ anh có một chiếc cà vạt mà, sao anh không đeo?”
Biểu cảm của Bùi Triệt đột nhiên hạ xuống!
Kiều Sở Sở: “…”
[Sao thế? Mình nói sai à?]
Bùi Triệt chú ý thấy dáng vẻ có phần dè dặt của Kiều Sở Sở.
Lông mày anh ấy dịu xuống, ẩn ý nói: “Sau này trừ những trường hợp trang trọng, anh sẽ không đeo cà vạt.”
Kiểu Sở Sở: “? Vì Sao?”
Bùi Triệt không cảm xúc nhìn cô: “Không vì sao.”
Kiều Sở Sở không nghĩ nhiều, còn cảm thấy hơi mừng.
[Không phải là anh ấy giống Bùi Phong Lộng, dự đoán được chuyện gì, nên sau này mới không đeo cà vạt nữa chứ?]
Cô không còn gì để nói: “Ở đây thật sự chật quá, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”
Cô vừa quay người, Bùi Triệt đột nhiên ôm eo cô, đẩy cô vào cửa!
Tiếng “rầm” lại vang lên, cả người anh đè lên cô từ phía sau, giọng không vui: “Anh còn chưa nói hết, sao mới nói mấy câu em đã muốn đi rồi? Em ghét anh sao?”
Anh ấy khẽ truy hỏi: “Chỉ ghét mình anh sao?”
Hơi thở ấm nóng của anh ấy phả trên cổ cô, không hề có khoảng cách.
Kiều Sở Sở nhạy cảm rụt cổ, trở tay muốn đẩy anh ấy ra: “Em không ghét anh, em chỉ không muốn ở chỗ này thôi!”
Bùi Triệt bóp cổ cô: “Đừng cử động.”
Kiều Sở Sở: “?”
Năm ngón tay thon dài của anh ấy đặt trên động mạch chủ của cô, cảm nhận nhịp đập mỏng manh, anh ấy thả lỏng rồi nheo mắt lại, ôm lấy cô từ phía sau: “Sau khi quay về, chúng ta dọn nhà đi.”
Kiều Sở Sở đang muốn thoát khỏi anh ấy, nghe thế thì ngẩn người: “Tại sao?”
“Trước kia ở nhà cũ, là vì không nỡ xa mẹ.” Bùi Triệt nhắm mắt: “Nhưng chúng ta không thể sống mãi trong quá khứ. ”
Anh ấy đặt cằm trên vai cô, chậm rãi nói: “Anh đã tìm một căn biệt thự, anh sẽ mua cho em, chúng ta cùng dọn vào ở, có một tương lai hoàn toàn mới, em nói xem được không?”
Trong không gian chật chội, Kiều Sở Sở có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người Bùi Triệt.
Bùi Triệt dựa vào càng ngày càng gần, cánh tay cũng siết lại càng ngày càng chặt.
Giống như một con rắn gắt gao quấn lấy cô.
Cô không thoải mái, thử giãy ra: “Không cần anh tặng nhà cho em, em cũng có tiền, em có thể tự mua.”
Ánh mắt Bùi Triệt hun hút như đầm sâu, giọng điệu cũng lạnh lùng: “Em vẫn khách sáo với anh như vậy.”
Anh ấy vén mái tóc dài của cô lên: “Anh rất nhớ lúc trước khi em còn quấn quýt lấy anh, bảo anh mua đồ cho em.”
Kiều Sở Sở thật sự không có chút ấn tượng nào, cố gắng đẩy anh ấy ra xa.
Nhưng sức của Bùi Triệt rất mạnh.
Sức lực của cô hoàn toàn bị sức lực của anh ấy lấn át.
Cô giãy dụa không thoát ra được, càng không còn cách nào khác: “Chuyện đó đã qua rồi, anh không cần để ý.”
Bùi Triệt ngẩn ra, tự giễu nói: “Đối với anh thì không bỏ qua được.”
Anh ấy kề sát cô: “Năm đó anh không nên bỏ em lại, càng không nên bỏ mặc em.”
Giọng điệu anh ấy trầm thấp lại thành khẩn: “Sở Sở, cho anh một cơ hội bù đắp đi.”
Kiều Sở Sở cảm giác trên cổ nổi đầy da gà, không thoải mái quay đầu đi: “Em không biết anh muốn…”
“Cộc cộc cộc!”
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Cô thở phào nhẹ nhõm: “Bên ngoài có người, chúng ta vẫn nên ra ngoài đi! Đừng để người bên ngoài chờ đến mức sốt ruột!”
“Không cần để ý.” Bùi Triệt nhếch môi: “Là Vi Sinh Hoài Lăng, chúng ta ở trong này cho dù có phát ra âm thanh gì, cậu ta cũng không nghe thấy, em yên tâm đi.”
Nói xong, anh ấy đẩy cô lên cửa, lấy tay che mặt cô.
Kiều Sở Sở bất ngờ không kịp đề phòng, hai tay đập lên cửa!

Bình luận (0)

Để lại bình luận