Chương 544

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 544

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

543 Cô thích tôi cái gì 3
“Vừa rồi rốt cuộc ở trong phòng đã xảy ra chuyện gì thế. Vì sao tai nghe của cô đột nhiên gián đoạn?”
Sau khi ra khỏi cổng biệt thự, đi qua hơn một nửa tường bao mới tìm được một trạm xe bus, Lâm Chi Nam nhìn Khương Nhiêu một đường rầu rĩ không vui, thực sự không nhịn được hỏi cô ta.
Lúc này đã hơn năm giờ, mùa đông trời tối sớm, xe bus đi ngang qua bên đường, bên trong không có quá nhiều hành khách, trong ánh nắng chiều tà, lại thêm mấy phần tiêu điều.
Nhìn cô ta vùi đầu không nói gì, Lâm Chi Nam hỏi lại lần nữa.
“Tôi không muốn nói, cô có thể đừng hỏi nữa không?” Lúc ngước mắt, mắt Khương Nhiêu đã đỏ ửng.
“Vừa rồi rất xin lỗi, là tôi không tốt đã khai cô ra.”
Cô ta đã nói đến mức này rồi, trái lại Lâm Chi Nam không biết làm sao mở miệng.
Đúng lúc có chiếc xe taxi đi ngang qua, Khương Nhiêu vẫy tay.
Giây lát cửa xe mở ra kia, bước chân cô ta hơi dừng lại, nghiêng đầu nói “Tôi nghĩ mình muốn từ bỏ, chuyện phía sau, có lẽ tôi không cách nào kiên trì.”
Sau khi nói xong những lời này, ánh mắt của cô ta rưng rưng, từ bỏ cái gì, không cần nói cũng biết.
Nửa tiếng tai nghe bị gián đoạn lại biến hóa lớn như vậy, trong lúc ngạc nhiên, khóe môi Lâm Chi Nam giật giật “Vừa mới đến gần…”
Khương Nhiêu dùng động tác lắc đầu để ngăn lại “Chuyện Lạc Dĩ Nhiên, tôi không giúp gì được cho cô, rất xin lỗi.”
“Trong khoảng thời gian này đã làm phiền cô rất nhiều, cô cũng nhanh trở về đi.”
Nói xong người đã lên xe, xe taxi giống như một làn khói chạy nhanh ra ngoài.
Gió lạnh thổi đến, ánh nắng chiều hắt lên gương mặt Khương Nhiêu.
Nhìn cô ta khóc lóc thương tâm như thế, trong đầu tài xế đã tưởng tượng ra một loạt vở kịch, thở dài, đành đưa khăn giấy cho người ngồi phía sau, đồng thời cũng khuyên nhủ.
Khương Nhiêu mím môi lắc đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống lớn biểu cho tình đầu vỡ vụn.
Trước mắt mơ hồ khiến cho cô ta giống như quay lại lúc ở nhà bếp, lúc Ôn Thời Khải hỏi cô ta câu kia.
“Cô thích tôi ở điểm gì?”
Khi đó tai nghe đã bị anh ta lấy xuống, giống như nhặt hoa trên mặt nước, toàn bộ hành trình không có da thịt chạm nhau, thậm chí ngay cả tóc cũng không chạm đến.
Ngón tay kia của người đàn ông nhẹ nhàng bấm lên nút, dũng khí của cô ta hoàn toàn tan rã.
Cách hai nắm tay, ánh mắt của anh ta đen kịt, nhìn không ra có kiên nhẫn hay không.
Khương Nhiêu lại không biết lấy dũng khí từ đâu, không có kỹ xảo, không có sự chuẩn bị từ sớm, thậm chí ngay cả bản nháp cũng chẳng có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận