Chương 544

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 544

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chú cháu mà thôi, chim cũng đã trưởng thành, lấy loại thân phận này leo lên long sàng, Vương thúc sờ một cái ”Gọi thúc” (phần 4)
Hoàng đế nhỏ sắp không thở nổi dùng ngón tay vô lực ngăn cản trước ngực Nhiếp Chính Vương, tựa như con cá bị buộc phải nhảy lên bờ, làm ra hành động giãy giụa cuối cùng.
Đương nhiên kết quả là cái tay đó bị Nhiếp Chính Vương trấn áp lại.
”Lấy loại thân phận này leo lên long sàng, ngược lại rất nằm trong dự liệu của Bổn vương.” Tô Tần bế hoàng đế nhỏ đặt người lên trên giường, giọng hơi khàn khàn, khi nói chuyện, hơi nóng còn phả lên vành tai của hoàng đế nhỏ, nhuộm dái tai của hoàng đế nhỏ thành một màu đỏ ửng xinh đẹp, gờ bình tai* màu sắc đỏ tươi, tựa như hồng ngọc có thể nhỏ máu.
(*) Gờ bình tai: phần nhô lên trước tai nối liền phía trên ống tai.
Hoàng đế nhỏ ngẫm nghĩ một hồi mới ý thức được Nhiếp Chính Vương đang nói tới chuyện gì!
”Lòng muông dạ thú! Ngươi quả nhiên là lòng muông dạ thú! Chẳng những mưu đồ gây rối với trẫm, còn mưu đồ gây rối đến ngôi vị hoàng đế của trẫm!” Tô Mộc bị hôn đến nỗi dục vọng nổi lên, âm thanh khàn khàn, rõ ràng là giọng điệu chất vấn nhưng lại không có chút sức lực gì, mềm mại như đang tâm tình.
”Bệ hạ nói đúng.” Tô Tần híp mắt một cái, ánh nhìn của hắn ta không tốt lắm.
Khi còn nhỏ thường xảy ra tai nạn mỗi khi xuất hiện bão tuyết, màu tuyết trắng bao phủ cả đất trời, mà lúc đó bởi vì tâm trạng của lão ma ma chăm sóc cho hắn ta không tốt nên đã trói hắn ta vào cột tuyết khi Tô Tần vẫn còn ở trong lãnh cung, ước chừng một ngày một đêm, phần lớn thời thơ ấu của hắn ta đều vượt qua trong phòng tối, ánh mắt cực kỳ non nớt, hắn ta cũng không biết khi còn bé mình đã từng suýt bị mù vì tuyết trắng tràn ngập vô tận, bị đông cứng đến nỗi sốt cao, tầm mắt cũng tối đen trong vài ngày, đều là gắng gượng vượt qua, chẳng qua là ánh mắt từ đó về sau dường như không được tốt lắm.
Những khi muốn chuyên chú nhìn thứ gì đó, thường sẽ theo bản năng nheo mắt lại.
Người ngoài cho rằng mỗi khi Nhiếp Chính Vương nheo mắt là đại biểu cho tâm trạng của Nhiếp Chính Vương đang vô cùng không tốt, có thể rất nhanh sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ai biết nguyên nhân là vì chuyện này.
Hắn ta khi đó là một đống bùn nát ai ai cũng có thể giẫm lên.
Mà hoàng đế nhỏ khi còn bé vừa ngây thơ vừa tà ác, thế nên khi ghét hắn ta, đương nhiên là sẽ trêu cợt làm nhục hắn ta, thậm chí là đùa bỡn tính mạng của hắn ta.
Bị kẻ cao cao tại thượng giễu cợt là tiện chủng do vũ cơ Tây Vực sinh ra, bị giẫm lên ngón tay, bị cưỡi trên lưng, bị đẩy từ mép hồ xuống hồ băng…
Nơi nơi.
Không ai là không thể hận thấu xương.
Bao gồm của Nhiếp Chính Vương.
Trên thực tế, hắn ta đã sớm hận không thể giết chết được hoàng đế nhỏ.
Nhưng rõ ràng là trong bóng tối lại có một loại cảm giác kỳ lạ, khiến mỗi lần hắn ta không nhịn được muốn động thủ với hoàng đế nhỏ, hắn ta đều sẽ cảm thấy khủng hoảng tựa như trong tương lai sẽ mất đi một thứ gì đó, khiến hắn ta đến cuối cùng vẫn là buông xuống thanh đồ đao đã giơ cao trên tay.
Mà hôm nay, dường như đã đến lúc.
Khiến hắn ta không khống chế được vui mừng trong lòng vì cuối cùng mình đã không giết chết sự tồn tại của hoàng đế nhỏ.
”Gọi thúc.” Đầu ngón tay của Tô Tần đánh vòng trên đỉnh cây trụ ngọc nhạy cảm của hoàng đế nhỏ mà vuốt ve.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận