Chương 545

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 545

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Có Kêu To Hơn Nữa, Hoài Lăng Cũng Không Nghe Thấy
“Cộc!” Một tiếng thật lớn vang lên.
Hoài Lăng đứng ở cửa toilet, trông mong cánh cửa, hồn nhiên không biết gì.
Kiều Sở Sở hết hồn hết vía, xoay mặt nhìn Bùi Triệt: “Anh làm gì vậy?!”
Khóe miệng Bùi Triệt nở nụ cười kỳ lạ, từ trên cao nhìn xuống cô: “Em thấy chưa, cậu ta không nghe thấy, cho dù cánh cửa này có bị gõ thêm nữa, cậu ta cũng không biết.”
“Cộc cộc cộc!”
Ngoài cửa lại truyền đến vài tiếng gõ cửa.
Bùi Triệt càng thêm sung sướng, cúi người tới gần cô: “Sở Sở, em không thể ở bên cạnh loại đàn ông này, không phải anh khinh thường cậu ta, nhưng cậu ta không chỉ tai không nghe thấy mà tính cách lại còn nóng nảy, nhất định sẽ không cho em cảm giác an toàn được. Cho dù cậu ta có đẹp trai thế nào đi, khi khoa chân múa tay dùng ngôn ngữ ký hiệu có động lòng người đi chăng nữa, dù thắt lưng có quấn bạc triệu, cũng không xứng với em, biết không?”
Cô cảm thấy thật kỳ quái, không thoải mái giãy dụa: “Em biết, nhưng bây giờ chúng ta ra ngoài được chưa.”
Bùi Triệt: “Không được.”
Kiều Sở Sở: “?”
Anh ấy xoay cô lại, mặt đối mặt giải thích với cô: “Hai chúng ta đều là nam nữ trưởng thành, cùng nhau ở trong một nhà vệ sinh, em cảm thấy cậu ta sẽ nghĩ thế nào?”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Cậu ấy thích nghĩ gì thì nghĩ, con người em không quan người khác nghĩ gì, chỉ là em không muốn ở đây thêm nữa, sau này anh cũng đừng động tay động chân với em nữa, đúng là quan hệ của chúng ta rất tốt, nhưng cũng không tốt đến mức đó đâu, anh có giới hạn một chút đi.”
Cô lập tức mở cửa ra.
Bùi Triệt muốn ngăn cô mở cửa, nhưng cửa đã mở, có chút tiếc hận thở dài.
Hoài Lăng thấy cửa mở, lập tức nở nụ cười thân thiện.
Kiều Sở Sở đi ra đầu tiên.
Phía sau còn có một người đàn ông cao lớn.
Đàn ông.
Nụ cười trên mặt Hoài Lăng gần như hoàn toàn biến mất.
Bùi Triệt đi ra khỏi nhà vệ sinh, khóe miệng nở nụ cười tự nhiên, cụp mắt liếc cậu nói: “Thì ra là cậu sao, Hoài Lăng.”
Kiều Sở Sở ghét bỏ liếc Bùi Triệt một cái.
[Còn giả bộ, đã sớm biết là Hoài Lăng ở bên ngoài, còn khinh thường người ta không nghe được, cố ý làm mình đụng cửa.]
Bùi Triệt thản nhiên đón nhận ánh mắt ghét bỏ của Kiều Sở Sở, lại nhìn về phía Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng đã hóa đá.
Đụng cửa?
Đụng cửa làm gì?
Đụng cửa thế nào?
Vậy mà nãy giờ hai người họ liên tục đụng cửa, nhưng vì tai điếc nên cậu không nghe được?
Đầu óc Hoài Lăng rất loạn, Bùi Triệt khiêu khích đi ngang qua cậu, khóe miệng vẫn còn nở nụ cười thỏa mãn.
Hình như đã làm nên chuyện gì đó trong nhà vệ sinh.
Cậu tức giận đột nhiên xông lên, giơ tay đấm Bùi Triệt một đấm!
Bùi Triệt bất ngờ không kịp đề phòng, đụng mạnh vào tường!
Hoài Lăng bùng nổ, tiếp tục lao lên đánh!
Kiều Sở Sở biến sắc, ôm lấy Bùi Triệt: “Hoài Lăng, cậu làm gì vậy?!”
Khóe miệng Bùi Triệt đã rỉ máu, giống như đã sớm đoán trước Hoài Lăng sẽ ra tay, không kiêng nể gì cười với Hoài Lăng.
Hoài Lăng hít thở nặng nề, còn muốn đánh tiếp!
Kiều Sở Sở đẩy cậu ra: “Được rồi!”
Tên nhóc này là sát thủ đấy, Bùi Triệt chắc chắn đánh không lại cậu!
Cô bảo vệ Bùi Triệt, đề phòng nhìn chằm chằm Hoài Lăng: “Sao cậu lại đánh người!”
Hoài Lăng không còn phát điên nữa, khó chịu dùng thủ ngữ: “Chị bảo vệ anh ta sao?”
Kiều Sở Sở không hiểu ra sao: “Đương nhiên là tôi bảo vệ anh ấy rồi, anh ấy là anh trai tôi đó!”
Vi Sinh Hoài Lăng nheo mắt lại, hung tợn nhìn Bùi Triệt: “Chị coi anh ta là anh trai nhưng anh ta không coi chị là em gái! Vừa rồi anh ta với chị làm gì trong nhà vệ sinh?!”
Kiều Sở Sở không hiểu: “Hai bọn tôi chỉ đang nói chuyện bình thường mà thôi.”
“Vậy sao lại phải đụng cửa?!” Vi Sinh Hoài Lăng đỏ mắt chất vấn cô: “Chị không cho em hôn nhưng lại cùng người đàn ông khác đụng cửa?! Em có gì không tốt?! Chẳng lẽ chị ghét bỏ em chỉ vì em bị điếc sao?!”
Kiều Sở Sở: “Anh ấy đẩy tôi nên tôi mới đụng vào cửa! Bây giờ tôi đẩy cậu vào cửa thì cậu cũng đụng cửa thôi! Chuyện này có gì đáng nói sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng sững sờ: “?”
Cậu không chắc chắn khoa tay múa chân: “Chị nói đụng cửa, là đụng cửa theo nghĩa đen đó hả?”
Kiều Sở Sở nóng nảy: “Chứ không thì còn kiểu đụng cửa nào nữa?!”
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Cậu còn tưởng rằng là kiểu kia…
Nghĩ tới đây, Hoài Lăng thầm nghĩ không ổn, nhìn về phía Bùi Triệt.
Chết tiệt! Vừa rồi cậu xúc động quá!

Bình luận (0)

Để lại bình luận