Chương 546

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 546

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa phòng bị người ta gõ hai lần, Ahnsen ló đầu từ sau cửa ra “Diệu Diệu, đã đỡ hơn chút nào chưa?”
Lâm Diệu Diệu xoa sau gáy “Tôi… Làm sao vậy?”
Ahnsen dời mắt đi không để lộ dấu vết “Khi cô trở về gặp phải biểu tình, bị đám người chen lách hôn mê…”
Cô nhất thời không nghĩ ra đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ mơ hồ “Là anh đưa tôi trở về sao?”
Nơi đó vừa vặn là đường gần trường Le Cordon Bleu, anh ta tan học về thì gặp cô sao?
Ahnsen gật đầu, không nói nhiều về đề tài này “Đỡ hơn chưa?”
“Tôi không sao rồi.” Lâm Diệu Diệu uống một ngụm nước, vào miệng là hơi chua.
Bỗng nhiên cô ngẩn ra, cúi đầu nhìn lát chanh trôi nổi tɾong cốc, tɾong đầu như lóe lên hình ảnh gì đó, nhưng rõ ràng là cô không nắm bắt được, chỉ nhìn với vẻ đăm chiêụ
Cô đứng dậy đến phòng chính, thấy nguyên liệu cô mua đặt trên bàn, ngay ngắn chỉnh tề, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô xoa huyệt thái dương, cảm thấy không đúng chỗ nào đó.
Nhưng mà khiến cô ngạc nhiên chính là, cho dù gặp chuyện như vậy, Ahnsen đều không khuyên cô đừng ra cửa như trước.
Anh ta lướt di động, xem tin tức “Bên công hội đã có động tĩnh, có lẽ sẽ nhanh chóng không có chuyện gì.”
Biểu tình như vậy giằng co mấy ngày, Lâm Diệu Diệu không ra cửa, chuyên tâm làm các món tráng miệng.
Ahsen với cô.
Còn dư bọn họ sẽ tặng hàng xóm, thái độ của Ahnsen khác thường cầm không ít món tráng miệng cô làm lên lầụ
“Mary không giảm béo nữa à?” Lâm Diệu Diệu nhớ tới tầng trên là một người mẫu, có yêu cầu nghiêm khắc với Kalo.
“Cô ấy đã chuyển đi.” Ahnsen không được tự nhiên xoay người.
Lâm Diệu Diệu đang luyện làm kẹo, vô cùng chuyên chú “Hàng xóm mới là ai thế?”
Ahnsen im lặng một lát mới nói “Là dân văn phòng, hơn chúng ta mấy tuổi.”
“Vậy sao?” Cô nhẹ giọng đáp.
Tiệm đồ ngọt tiếp tục kinh doanh, cô tiếp tục mỗi ngày tới tiệm từ sớm tinh mơ.
Cửa tiệm là thủy tinh, để khách lui tới có thể thưởng thức quá trình làm ra món tráng miệng.
Thực tập hơn một tháng, người phụ trách dẫn dắt cô bảo cô thử làm món tráng miệng của mình, mà không phải một phần tɾong đó.
Mỗi ngày cô đều làm những món khác nhau, ví dụ như hôm kia là bánh mâm xôi, hôm qua là bánh phồng, hôm nay đến lượt Mont Blanc hạt dẻ.
“Lâm, cô đúng là nữ thần may mắn.” Giữa trưa khi ăn cơm, nhân viên tiêu thụ nói với cô.
“Làm sao vậy?” Lâm Diệu Diệu hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận