Chương 547

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 547

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bí Mật Vạch Ra Kế Hoạch Tương Lai
Vi Sinh Biệt Hạc cười ra tiếng: “Đúng là không biết xấu hổ, em mới hôn người ta một cái đã làm người ta căng thẳng như vậy, cô ấy có thể chịu kết hôn với em sao?”
Văn Trạm vắt chéo hai chân, châm chọc nhìn Hoài Lăng: “Đúng là để bản thân thành món ăn trên đĩa.”
Vi Sinh Lẫm cười lạnh liên tục: “Ha ha ha.”
Vi Sinh Dư Xán liếc mắt nhìn khinh thường: “Cái này chị không giúp em được, chị không thể để cho cô ấy chỉ vì một cây non mà phải từ bỏ toàn bộ cánh rừng lớn được. Người ta trẻ tuổi xinh đẹp tài hoa, người theo đuổi nhiều không đếm xuể, khi đang phong nhã hào hoa, người ta dựa vào cái gì phải kết hôn với em?”
Hoài Lăng nhíu mày: “Vậy nếu em mua một căn nhà lớn để chúng ta ở chung thì sao?”
Hai mắt Vi Sinh Dư Xán sáng ngời: “Vậy thì được!”
Vi Sinh Lẫm vỗ đùi: “Ngay từ đầu tôi đã thấy em trai mình vô cùng thông minh rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm mở di động: “Hai ngày trước có thấy một căn nhà khá tốt.”
Vi Sinh Biệt Hạc: “Chúng ta vào ở cùng nhau, sau này ngày nào cũng có thể chào hỏi cô ấy!”
Thời Duật xoay xe lăn đến trước mặt bọn họ, mỉm cười ra dấu tay: “Không biết mấy người đang định làm cái gì, hay là tính thêm cả tôi vào nữa đi?”
Người nhà Vi Sinh soi mói nhìn về phía anh: “?”
Thời Duật cười dịu dàng: “Nếu không cho tôi theo thì… Tôi đây sẽ lập tức đi nói cho người nhà họ Bùi rằng, mấy người đang định mua nhà để bắt Kiều Sở Sở đi.”
Người nhà Vi Sinh: “???”
Bên kia, Bùi Triệt đưa ảnh trang viên cho Bùi Uyên xem: “Anh xem căn nhà mới này thế nào?”
Bùi Uyên tùy tiện lật xem: “Thiết kế đẹp, tu sửa cũng tốt, vị trí cũng đẹp, còn nằm trong đường vành đai hai.”
Bùi Triệt nói: “Tòa nhà này là tốt nhất, mấy chỗ khác đều có chút khuyết điểm, hơn nữa lại quá nhỏ, trang viên này vừa lớn vừa rộng rãi, có bể bơi, chuồng ngựa, cần cái gì là có cái đó, cách nơi chúng ta làm việc cũng gần, lái xe không quá hai mươi phút, tốt hơn nhà cũ nhiều.”
Bùi Du Xuyên lại gần nhìn: “Vậy mua cái này đi? Để anh trả hết tiền cho cô ấy.”
Bùi Phong Lộng đứng ra: “Để em trả hết, chút tiền này em không thiếu.”
Bùi Mộc và Bùi Từ mất hứng: “Bọn em cũng không thiếu, bọn em chi toàn bộ,”
Bùi Bất Tiện âm u đứng ở một bên: “Để em trả toàn bộ tiền cho Sở Sở, không cho em trả toàn bộ tiền thì em sẽ phát điên, lăn lộn trên máy bay.”
Các anh em nhà họ Bùi ghét bỏ nhìn về phía lão thất: “…”
Lâu Thính Tứ như cười như không đứng ở phía sau bọn họ: “Tất cả mọi người đều muốn mua, hay là tính thêm cả tôi đi, tôi cũng bỏ vốn, sau đó đưa con trai tôi vào ở, dù sao tất cả mọi người đều là anh em tốt đã từng vào sinh ra tử, ở cùng nhau sẽ rất vui vẻ!”
“Anh thấy vậy vui sao?” Bùi Bất Tiện chán ghét nhìn về phía anh ta: “Tôi cũng không thèm vạch trần anh.”
Lâm Thâm vểnh tai nghe hồi lâu, chọn lúc thích hợp xuất hiện: “Tôi bỏ vốn đi, tôi muốn dỗ Kiều Sở Sở vui vẻ.”
Người nhà họ Bùi: “?”
Lâu Thính Tứ rít lên một tiếng, không thể tưởng tượng nổi nhìn anh ấy: “Lâm Thâm, cậu nói chuyện mà không xem tình hình sao?”
Lâm Thâm: “…”
Thẩm Chước Ngôn ngồi ở cuối cùng, nghe bọn họ nói chuyện, cầm lấy điện thoại di động nhìn tiền gửi ngân hàng.
Anh ta chua xót buông di động xuống, nhìn về phía bóng lưng bọn họ.
Anh ta phải dốc hết sức làm việc trong bao lâu mới có thể theo kịp được bọn họ?
Ít nhất anh ta cũng phải trở về nhà họ Thẩm thừa kế gia nghiệp mới được.
Anh ta cởi dây an toàn ra, đi tới bên cạnh Bùi Uyên: “Anh Bùi Uyên, tôi có chuyện muốn thương lượng với anh.”
Bùi Uyên kinh ngạc, cũng đứng dậy cùng anh ta đi sang một bên: “Chuyện gì?”
Thẩm Chước Ngôn nhìn quanh, thấy người khác không nhìn qua, nói mấy câu.
Bùi Uyên lộ vẻ kinh ngạc, cân nhắc một phen, hứng thú bắt chuyện với anh ta.
Máy bay hạ cánh an toàn ở Lan thành, trời đã tối.
Nhưng mấy ngày nay bọn họ đều làm việc không xong nên tất cả đều quay về công ty tăng ca.
Kiều Sở Sở ngáp một cái, cùng Thẩm Chước Ngôn ngồi xe về nhà.
Tối nay Lâu Nguyệt Tuyệt cũng tới.
Đêm nay chỉ có cô, Lâu Nguyệt Tuyệt và Thẩm Chước Ngôn ở nhà.
Nhưng khi đến cửa nhà, đã có một chiếc xe dừng sẵn trước cửa nhà cô.
Cô chăm chú nhìn, cảm thấy biển số xe rất quen mắt, mơ hồ thì thầm: “Đây là xe nhà ai?”
Thẩm Chước Ngôn nhìn theo, mặt u ám: “Là xe của Quý Yến Xuyên.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô bây giờ vừa nghe cái tên này là lập tức cảm thấy đau đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận