Chương 549

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 549

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Một Nghìn Vạn Không Được, Vậy Hai Nghìn Vạn
Diệp Huy Ninh đang té xỉu ngồi bật dậy, bất mãn nói: “Tại sao lại ném tôi vào thùng rác, đây là thái độ của các người đối với một người đang hôn mê sao?”
Mặt Lâu Nguyệt Tuyệt không chút thay đổi: “Dì hôn mê thì cứ hôn mê đi, dì quan tâm chúng tôi dùng thái độ gì với dì làm gì?”
Diệp Huy Ninh: “Nhưng mấy người muốn ném tôi vào thùng rác.”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Không phải là chưa ném sao?”
Diệp Huy Ninh: “Không phải lúc nãy muốn ném sao?!”
Lâu Nguyệt Tuyệt lơ đễnh: “Dì đã giả vờ ngất xỉu, vậy thì phải làm đến cùng, chờ đến khi tôi thật sự ném dì vào thùng rác rồi nói sau.”
Diệp Huy Ninh không dám tin, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Cô dung túng đứa bé này nói chuyện với tôi như vậy sao?”
Kiều Sở Sở khoanh tay đứng bên cạnh, vô cùng bảo vệ Lâu Nguyệt Tuyệt: “Bình thường tôi cũng nói chuyện với bà như vậy, hơn nữa background trước đây của bà cũng không tốt lắm, người người đều biết bà có được vị trí này là do đã chọc vợ cả giận đến mức sinh non, mức độ này chắc là bà có thể chấp nhận được.”
Diệp Huy Ninh tức giận vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, vung tay nói: “Cô đừng nhắc tới chuyện ngày xưa của tôi, bây giờ tôi muốn cô giúp tôi tìm con trai, cô có tìm không?”
Kiều Sở Sở xoay người rời đi, tặng kèm ánh mắt khinh bỉ đến xương tủy: “Không tìm!”
Cô còn tưởng rằng bà ta thật sự muốn chết ở cửa nhà cô chứ!
Thật sự lãng phí cảm xúc.
Diệp Huy Ninh cũng không vội: “Vậy nếu tôi bỏ ra hai nghìn vạn để cô đưa con trai tôi bình an trở về, số tiền này cô kiếm hay không kiếm?”
Lâu Nguyệt Tuyệt khinh thường khoanh tay cười lạnh: “Dì này, dì nực cười thật đấy? Chỉ hai nghìn vạn mà có thể mua được thời gian của chị tôi sao? Dì thật sự coi thường chị tôi quá rồi.”
Kiều Sở Sở bước tới trước mặt Diệp Huy Ninh: “Chuyển khoản hay tiền mặt?”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “?”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhanh chóng thay đổi sắc mặt: “Chúng ta nhất định phải làm hợp đồng, viết đó là quà tặng tự nguyện, như vậy mỗi người chúng ta đều có thể tiết kiệm không ít thời gian.”
Diệp Huy Ninh: “? Nhóc con này lật mặt nhanh thật đấy, đúng là quan hệ giữa nhóc và Kiều Sở Sở tốt thật đấy?”
Lâu Nguyệt Tuyệt đắc ý hất cằm: “Đương nhiên rồi, tôi là em trai đương nhiên muốn giúp chị tôi vô điều kiện rồi.”
Diệp Huy Ninh lấy hợp đồng từ trong xe ra: “Hợp đồng tôi đã sớm chuẩn bị xong rồi.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên: “Bà đã hạ quyết tâm dùng tiền mời tôi sao?”
“Không phải, tôi mới cho thuộc hạ của tôi đi in đấy, vốn tôi cũng không ngờ mấy cái túi Hermes da cá sấu còn thêm năm trăm triệu tiền thưởng mà cô vẫn không chấp nhận.”
Diệp Huy Ninh đưa hợp đồng tới trước mặt cô: “Tôi đã nghĩ kỹ, cô không chấp nhận một nghìn vạn, vậy tôi thêm gấp đôi, có lẽ cô có thể sẽ chấp nhận.”
Kiều Sở Sở: “… Vậy nếu tôi vẫn không chấp nhận thì sao?”
Diệp Huy Ninh dày dặn kinh nghiệm nhìn cô: “Tôi còn có thể tiếp tục tăng giá.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô cúi người tới gần Lâu Nguyệt Tuyệt, nhỏ giọng đau lòng nói: “Xong rồi, chị cảm thấy ít tiền quá.”
Lâu Nguyệt Tuyệt lặng lẽ nói với cô: “Không sao đâu chị à, bây giờ chúng ta đổi ý vẫn còn kịp, cùng lắm thì chỉ nói chúng ta không có đạo đức thôi, nhưng đạo đức có quan trọng bằng tiền không?”
Kiều Sở Sở: “? Vừa nãy em còn nói tiền không mua được thời gian của chị.”
Lâu Nguyệt Tuyệt nghiêng đầu cười: “Em là người gió chiều nào theo chiều đó, chị nói thích tiền, vậy thì em cũng thích tiền, cho dù như thế nào em cũng có thể giúp chị lo chu toàn mọi thứ.”
Cậu bé liếc nhìn Diệp Huy Ninh: “Nhìn sơ có vẻ bà dì này đầu óc cũng không tốt lắm, tính toán một chút cũng không thành vấn đề, em đi giúp chị tăng giá nhé?”
Kiều Sở Sở: “… Được rồi, chị sợ dạy hư trẻ con.”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhìn quanh bốn phía: “Trẻ con, trẻ con ở đâu vậy?”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật, đứng lên nói với Diệp Huy Ninh: “Chuyện bà nói tôi nhận, con bà đang ở đâu?”
Diệp Huy Ninh lấy lại tinh thần tỉnh táo: “Ngoài vành đai sáu có một khu vui chơi! Nó đang ở đó!”

Kiều Sở Sở và Lâu Nguyệt Tuyệt đứng trước khu vui chơi, ngẩng đầu nhìn khu vui chơi cũ kỹ.
Chín giờ tối rồi.
Lúc khu vui chơi bình thường đều đóng cửa, nơi này vẫn còn lóe ra ánh sáng quỷ dị.
Ông bảo vệ buồn ngủ há miệng, nhìn TV gật gà gật gù ngủ gật.
Lại nhìn vào bên trong, ánh đèn rực rỡ chiếu vào đống đồng nát sắt vụn.
Pho tượng thỏ trước cửa khu vui chơi trợn tròn con mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ cười, trong tay còn cầm vật thể màu đỏ không biết là vật gì.
Kiều Sở Sở: “…”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận