Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Kẻ Nghiện
Diệp Sương cảm nhận được cây cặc trong lỗ đít mình giật lên một cái. Rồi hai cái. Hắn đang run rẩy.
Hắn sắp bắn.
“Không… Chiến Lược… Bắn vào… A…”
Cô chưa kịp nói hết câu, hắn đã gầm lên. Hắn thúc một cú cuối cùng, sâu đến tận cùng, và bắn. Dòng tinh dịch nóng hổi, kìm nén của một trăm ngày, phun xối xả vào trong trực tràng cô.
“Á… Á… Á… Nóng…!” Cô thét lên. Cảm giác bị bắn tinh vào lỗ đít thật kỳ lạ. Nó nóng rực, nó căng tức.
Chiến Lược đổ ập xuống lưng cô. Hắn thở hổn hển. Nhưng hắn đã làm được. Hắn đã chinh phục được cô.
Nhưng hắn đã sai.
Cái lỗ cúc của cô co thắt quá mạnh. Nó không chỉ siết lấy cặc hắn. Nó… nó vắt kiệt hắn.
Hắn cảm thấy mình bắn nhanh hơn bình thường. Nhanh một cách đáng xấu hổ.
Hắn vội vàng rút cặc ra. Tinh dịch của hắn hòa lẫn với dịch tràng của cô, chảy thành một dòng trắng đục xuống đùi cô.
Hắn ngã sang bên cạnh, nhìn cây cặc đã mềm đi của mình. Hắn bực bội. “Chết tiệt!”
Hắn đã muốn đụ cô cả đêm. Hắn đã muốn chứng tỏ bản lĩnh của mình trong lãnh địa mới. Vậy mà hắn lại bắn nhanh như một thằng lính mới.
Diệp Sương cũng thở hổn hển. Cơn cao trào do bị bắn tinh vào lỗ đít vừa qua đi, nhưng… cô vẫn chưa đủ.
Cái cảm giác trống rỗng ập đến. Nhanh hơn mọi khi.
Con quỷ dục vọng bên trong cô, “dục trùng” như Cam Lộ nói, đã bị đánh thức hoàn toàn. Nó đã nếm được mùi vị mới, và nó đòi hỏi. Nó không chỉ muốn lỗ lồn. Nó muốn cả lỗ đít. Nó muốn được lấp đầy.
Cô quay sang. Hắn đang nằm đó, bực bội vì “thất bại” của mình.
Cô không suy nghĩ.
Cô bò qua người hắn. Cô bổ nhào xuống hạ bộ hắn.
Chiến Lược giật mình. “Sương… Em làm gì… Nó bẩn…”
Cây cặc hắn vẫn còn dính đầy thứ hỗn hợp của tinh dịch và dịch tràng.
Nhưng Diệp Sương không quan tâm. Cô há miệng, nuốt trọn.
“Ưm…!”
Chiến Lược rít lên. Cảm giác đó. Đầu cặc hắn, vốn đang nhạy cảm tột độ sau khi bắn, bị cái miệng nóng hổi của cô bao bọc. Vừa đau vừa sướng.
Hắn nhìn cô. Cô đang bú cặc hắn. Bú một cách điên cuồng, tuyệt vọng. Như một kẻ nghiện đang vớ lấy liều thuốc cuối cùng. Đôi mắt cô ngước lên nhìn hắn, đẫm nước, nhưng không phải là nước mắt. Đó là sự cầu khẩn.
Hắn chợt hiểu ra.
Hắn sững sờ.
Cam Lộ đã sai. Cô không “nghiện tình dục”.
Cô nghiện hắn.
Cô không sợ hắn tổn hại. Cô đang sợ hắn “hết hàng”. Cô sợ hắn không thể cho cô thêm. Cô sợ hắn, sau khi đã chinh phục được cô, sẽ bỏ đi.
Cô không kiêu ngạo. Cô đang tự ti.
Tất cả sự dâm đãng của cô, sự đòi hỏi của cô, không phải vì cô coi thường hắn. Mà là vì cô sợ mất hắn. Cô muốn dùng thân thể này, dùng cái lỗ lồn, cái lỗ đít này, để trói hắn lại.
“Tiểu Thủy…” Hắn thì thầm. Trái tim hắn tan chảy.
Cơn giận biến mất. Sự hờn dỗi biến mất. Chỉ còn lại tình yêu và sự thương xót vô bờ. Thằng nhóc 20 tuổi trong hắn, ngay giây phút đó, đã chết.
Hắn trở thành một người đàn ông.
Hắn nhẹ nhàng kéo cô lên. “Đủ rồi.”
Cô ngơ ngác, miệng vẫn còn ngậm cặc hắn.
Hắn rút ra. “Anh hiểu rồi.”
Hắn đẩy cô nằm xuống. Cây cặc của hắn, được cái miệng thành khẩn của cô chăm sóc, đã lại cứng như đá.
“Lần này,” hắn cúi xuống, hôn lên trán cô, “Để anh.”
Hắn không còn là kẻ xâm chiếm. Hắn là người ban phát.
“Chúng ta…” hắn thì thầm, “sẽ làm lại từ đầu. Thật chậm.”
Hắn lật cô lại. Hắn muốn cô biết, hắn không phải là Ngụy Khải. Hắn không phải là kẻ chỉ biết lấy đi.
Hắn dùng ngón tay, nhẹ nhàng xoa dịu cái lỗ đít sưng đỏ của cô. Rồi hắn đưa hai ngón tay, một ngón vào lỗ lồn, một ngón vào lỗ đít. Hắn bắt đầu khuấy động.
“A… A…”
“Sướng không?” Hắn hỏi, giọng dịu dàng. “Anh biết em thích.”
Hắn biết, con đường chinh phục trái tim cô, phải đi qua hai con đường trần trụi này. Và đêm nay, hắn sẽ không dừng lại, cho đến khi cô hoàn toàn thuộc về hắn. Cả thể xác, và linh hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận