Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơn tức giận lại bùng lên trong tôi. Thằng khốn này. Sự xuất hiện của hắn đã phá hỏng toàn bộ không khí vui vẻ của chúng tôi. Lần trước, tôi chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực. Nhưng lần này thì khác. Tôi giờ đã là bạn trai của Minh An. Tôi có trách nhiệm phải bảo vệ cô ấy.

Tôi siết chặt tay An hơn nữa, như để truyền cho cô ấy sức mạnh. Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi, trong mắt có một tia cảm kích.

Hoàng Bách thấy chúng tôi vẫn ngồi im, thậm chí còn thân mật hơn, thì không chịu được nữa. Hắn đứng dậy, nói gì đó với đám bạn rồi sải bước đi về phía bàn của chúng tôi.

Tim tôi đập mạnh. Chuyện gì đến cũng phải đến.

“Ồ, xem ai đây này,” Hoàng Bách dừng lại trước bàn chúng tôi, giọng nói đầy vẻ mỉa mai. “Thủ khoa và Á khoa. Đúng là một cặp trời sinh.”

Tôi không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt lạnh lùng.

An vẫn cúi đầu, bàn tay nắm chặt lấy tay tôi run lên nhè nhẹ.

“Mới có mấy ngày không gặp mà đã thân thiết thế này rồi à?” Hoàng Bách tiếp tục, ánh mắt hắn dán vào hai bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi. “Minh An, xem ra mày cũng nhanh thật đấy. Vừa mới bị tao đá, đã tìm được thằng khác để bám vào rồi. Mà còn là một thằng nhà quê ngây thơ nữa chứ. Gu của mày càng ngày càng xuống cấp nhỉ?”

“Mày câm miệng lại,” tôi gằn giọng, không thể chịu đựng được nữa.

Hoàng Bách bật cười ha hả, như thể vừa nghe được một câu chuyện cười. “Tao nói sai à? Hay là mày nghĩ mày là người đầu tiên được nó cho leo lên giường? Để tao nói cho mày biết nhé, thằng nhà quê. Con đĩ này…”

“Bốp!”

Tôi không đợi hắn nói hết câu. Tôi đứng bật dậy, vung tay đấm thẳng vào mặt hắn. Cú đấm rất mạnh, kết quả của những giờ tập gym và thể lực vốn có của tôi. Hoàng Bách không kịp phản ứng, lãnh trọn cú đấm, loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã ngồi xuống sàn. Một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng hắn.

Cả canteen đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

“Mày… mày dám đánh tao?” Hoàng Bách ôm một bên má sưng tấy, gào lên, ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và không thể tin được.

“Tao cảnh cáo mày,” tôi chỉ thẳng vào mặt hắn, giọng nói lạnh như băng. “Đừng bao giờ xúc phạm cô ấy nữa. Nếu không, lần sau sẽ không chỉ là một cú đấm đâu.”

Tôi nói xong, không thèm nhìn hắn nữa. Tôi quay lại, nắm lấy tay An vẫn đang sững sờ.

“Chúng ta đi.”

Tôi kéo cô ấy ra khỏi canteen trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Tôi có thể cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đang dõi theo sau lưng, nghe thấy tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Nhưng tôi không quan tâm. Điều duy nhất tôi quan tâm lúc này là cảm xúc của An.

Chúng tôi đi một mạch ra khỏi tòa nhà, đến một băng ghế đá dưới một gốc cây phượng lớn trong khuôn viên trường. Tôi để cô ấy ngồi xuống, còn mình thì đứng trước mặt cô ấy.

“Em không sao chứ?” tôi hỏi, giọng đã dịu lại.

An không trả lời. Cô ấy cứ cúi gằm mặt, mái tóc bạch kim che đi gần hết khuôn mặt. Tôi thấy vai cô ấy khẽ run lên. Chết tiệt, cô ấy lại khóc sao?

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô ấy, nhẹ nhàng nâng cằm cô ấy lên. Nhưng không, cô ấy không khóc. Đôi mắt cô ấy đỏ hoe, nhưng không có một giọt nước mắt nào. Thay vào đó, trong đôi mắt ấy là một sự phức tạp khó tả: có tức giận, có xấu hổ, có chút hoang mang, và cả… một tia sáng lấp lánh mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

“Cảm ơn anh,” cô ấy đột nhiên nói, giọng khàn khàn.

“Không cần cảm ơn,” tôi nói, đưa tay lên lau vệt máu dính trên khóe miệng hắn còn vương lại trên nắm tay mình. “Anh là bạn trai của em. Anh sẽ không để bất cứ ai bắt nạt em.”

An nhìn chằm chằm vào tôi. Rồi, cô ấy bất ngờ rướn người tới, vòng tay qua cổ tôi và hôn tôi. Một nụ hôn không hề có sự dâm đãng hay trêu chọc. Nó chỉ có sự chân thành, một chút run rẩy và một sự biết ơn sâu sắc.

Tôi cũng vòng tay ôm lấy eo cô ấy, đáp lại nụ hôn ấy một cách dịu dàng. Giữa sân trường, dưới ánh mắt tò mò của một vài người qua lại, chúng tôi cứ hôn nhau như vậy.

Khi dứt ra, An tựa đầu vào ngực tôi.

“Anh ngốc thật đấy,” cô ấy lẩm bẩm. “Đánh nhau như thế, lỡ bị nhà trường kỷ luật thì sao?”

“Kỷ luật thì chịu,” tôi nói chắc nịch, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô ấy. “Nhưng để em bị sỉ nhục thì anh không chịu được.”

Cô ấy im lặng một lúc lâu. Tôi có thể cảm nhận được vòng tay cô ấy ôm tôi chặt hơn.

“Em đói,” một lúc sau, cô ấy nói, giọng đã trở lại vẻ bình thường, nhưng có chút làm nũng.

Tôi bật cười. “Anh cũng thế. Cơm còn chưa ăn được miếng nào.”

“Tại anh hết,” cô ấy nói, ngẩng đầu lên, bĩu môi. “Giờ sao đây?”

“Thì đi ăn cái khác,” tôi đứng dậy, kéo tay cô ấy. “Biết một quán bún bò gần đây ngon lắm. Anh mời.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận