Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hứa Nhân.” Âm thanh Giản Việt trầm xuống

“Để cho Hứa Nhân hôn một cái làm sao vậy? Đừng ki bo vậy chứ” Trương Hạo ở bên cạnh vui sướng khi thấy người gặp họa: “Giản Việt, cậu không nên ăn dấm của phụ nữ nhá”

Giản Việt không kiên nhẫn gõ gõ trên mặt bàn, anh không đến mức ghen tuông, nhưng khi anh nhìn thấy Hứa Nhân hôn lên gương mặt mềm mại trắng nõn của Hà Lạc, anh không kiềm chế được cảm giác phức tạp trong lòng.

Đúng là anh không muốn để cho người khác chạm vào cô, một sợi tóc cũng không được.

Cho dù là phụ nữ cũng không bao giờ.

Hứa Nhân bởi vì chuyện này mà cùng Hà Lạc ăn nhịp với nhau, tính cách cô ấy rất hào phóng, không xấu hổ, thẳng thắn khi có bất cứ điều gì muốn nói.

Mặc dù Hà Lạc không nói nhiều, nhưng cô cũng cảm thấy cô ấy rất thú vị, hai người ở một bên tán gẫu.

“Xong rồi, năng lực xã giao của vợ tôi quá mạnh, ra ngoài ăn một bữa BBQ thôi mà hai anh chàng đẹp trai bị bơ nửa ngày, cũng không nói chuyện gì với chúng ta.” Trương Hạo nâng chai nước giải khát trong tay lên, chạm vào Giản Việt.

Giản Việt đụng chạm với Lâm Diệu Dương bên cạnh

Lâm Diệu Dương thụ sủng nhược kinh, cảm ơn ông chủ vẫn luôn nhớ tới cậu.

Hứa Nhân nói đến hăng say, kế hoạch sau này có thời gian có thể tổ chức ra ngoài du lịch.

“Không sao, bận rộn lâu như vậy, còn chưa có một kỳ nghỉ vui vẻ.”

Sau khi rượu lên, Hứa Nhân rót cho cô một ly nhỏ, bảo cô thử uống một ngụm trước, nhưng cô ấy không dám rót cho cô một ly to chỉ vì Hà Lạc nói rằng cô chỉ uống được chút xíu

”Rượu mận này chua chua ngọt ngọt, nồng độ không cao nhưng rất dễ uống, nhưng mà cô cũng đừng tham, bằng không Trương Hạo sẽ xong đời.”

“Hả? Tại sao? “Trong lòng Hà Lạc thấp thỏm.

“Bởi vì nếu tôi gây họa, anh ta sẽ phải chịu thay.” Hứa Nhân thở dài một hơi: “Cũng không biết thân thể nhỏ bé kia của anh ta, có thể chống đỡ được mấy nắm đấm của Giản Việt hay không. ”

“Anh nằm không cũng trúng đạn sao? Vợ, em không phúc hậu…”

”Đừng gọi tôi là vợ của anh nữa!!”.

“Được, bà xã.” Trương Hạo tiếp tục không biết xấu hổ.

“Bà xã cũng không được!”

“Vậy–

”Cũng không được hết!” Hứa Nhân hoàn toàn xù lông.

Trong mắt Trương Hạo đầy bong bóng màu hồng phấn, chỉ cảm thấy cô ấy càng hung dữ thì càng đáng yêu.

Hà Lạc ở bên cạnh nhịn không được cười lên, hai người này thật thú vị.

Cô thử uống một ngụm rượu mận, quả nhiên đúng như lời Hứa Nhân nói, chua chua ngọt ngọt, rất ngon miệng, bởi vì nồng độ cồn không cao, cổ họng cũng không cay như tưởng tượng.

Cuối cùng, Hà Lạc vẫn uống tiếp.

Cô rất hạnh phúc, như thể đã lâu rồi cô không được vui như vậy.

Lúc mọi người tàn cuộc, Hà Lạc đi theo phía sau Giản Việt, ngay cả bước chân cũng lắc lư.

“Giản Việt…” Hà Lạc kéo vạt áo sơ mi của Giản Việt.

“Sao vậy?”

“Em đã uống quá nhiều, anh đừng trách Hứa Nhân, cũng không nên đánh Trương Hạo…” Hai mặt Hà Lạc đỏ bừng, dựa vào trong ngực anh.

Giản Việt ôm lấy eo cô, nhìn bộ dạng đáng yêu của Hà Lạc khi say mèm, trái tim anh mềm nhũn đến rối tinh rối mù.

“Ai nói anh tức giận chứ”.

“Anh thật sự không giận sao?” Hà Lạc chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ vô tội.

“Ừm…” Giản Việt không ngờ cô lại đột nhiên vươn tay, cách cái quần cầm lấy côn thịt của anh, thậm chí còn nắm lấy quy đầu ấn vào.

“Vậy còn thế này thì sao?”

Hà Lạc biết rõ trêu chọc Giản Việt sẽ có hậu quả gì, lúc tỉnh táo cô không dám làm càn, cho dù động thủ cũng âm thầm chọc chọc, để cho anh nhìn thấy ăn mà không được.

Bây giờ cô đã uống mấy ly rượu, cô say đến mức không giống lúc bình thường.

Bên đường còn có người đi bộ đi lại.

Cũng may tay cô làm loạn lung tung đã bị chặn lại, không ai phát hiện ra hành động nhỏ của Hà Lạc.

“Vui như vậy sao?”

“Vui.”

“Chờ về nhà, em muốn chơi như thế nào, thì chơi như thế.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận