Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

So với lần trước, khí chất của Tạ Viễn Ninh đã thay đổi nhiều, khi đó Dịch Nhữ chỉ có cảm giác anh ta là một người bạn cùng lứa ngây ngô đơn giản, nhưng bây giờ Tạ Viễn Ninh có vẻ rất chín chắn, nghiêm túc nhìn kính chiếu hậu, giữ tốc độ xe rất vững vàng, xe chạy nhanh nhưng rất vững.

Sau một lúc lâu đủ để bỏ xa những người ở phía sau, Tạ Viễn Ninh điều chỉnh thành hình thức tự động lái.

Anh ta lấy một túi công cụ ra, “Tiểu Dịch, giơ chân em ra.”

Trước khi đi, Dịch Nhữ nhét một chiếc máy gây nhiễu cỡ nhỏ vào khe hở của chiếc chuông trên chiếc vòng bạc ở chân. Lúc trước, lần đầu cô sử dụng máy tính trong phòng Hạ Cảnh Chiêu, cô đã đăng một bài viết rồi xóa trong vài giây, nhưng khi cô quay về trường, có người đã liên lạc với cô bằng cách bí mật, chẳng biết tại sao không hề bị Hạ Cảnh Chiêu phát hiện.

Sau khi cô được tự do, cũng là người thần bí đó đã đem máy gây nhiễu mà cô âm thầm tìm kiếm đặt ở một vài nơi, bảo cô tới lấy. Dịch Nhữ đã kiểm tra chức năng cùng với khả năng che chắn của thiết bị gây nhiễu, phát hiện thứ này có thể dùng được.

Hơn nữa, vào cái đêm trước khi tổ chức hôn lễ, cô nhận được tin nhắn từ người thần bí đó: đừng lên chiếc xe đầu tiên.

Vậy mà đó lại là Tạ Viễn Ninh?

Tạ Viễn Ninh ngồi trước mắt cô, nhẹ nhàng nâng cổ chân cô lên, anh ta nhìn chiếc vòng kia với ánh mắt căm ghét, sau đó nhanh chóng phân rã chiếc chuông bằng những dụng cụ rất nhỏ. Khoảng một phút sau, chiếc chuông bị rã thành từng mảnh.

Tạ Viễn Ninh cởi cái vòng kia ra, mồ hôi lạnh ứa ra, anh ta ngẩng đầu hỏi Dịch Nhữ, “Ném à?”

Dịch Nhữ gật đầu cái rụp.

Lúc này Tạ Viễn Ninh mới nắm tay lái, có vẻ thành thạo, “Lúc trước tôi kiếm tiền nhờ công nghệ khoa học cấp cao ở khu thế giới ngầm, ví dụ như máy nghe trộm và máy giám sát, nhưng sau đó thì lụn bại.”

Dịch Nhữ hiểu rồi, cô hỏi, “Rốt cuộc có chuyện gì thế? Tại sao anh lại ở đây?”

Tạ Viễn Ninh, “Vì Hạ Cảnh Chiêu bảo tôi tới.”

“Hả?”

“Hôn lễ hôm nay là một màn kịch, ngoài người mà em quen biết ra, những người còn lại đều là diễn viên do anh ta bỏ số tiền lớn ra thuê, Hạ Cảnh Chiêu đang thử xem em có muốn chạy hay không.”

“Chiếc xe đầu tiên là do mẹ Phương phái tới, nhưng nếu em rơi vào tay bà ta, còn không bằng rơi vào tay Hạ Cảnh Chiêu.”

Quá nhiều tin tức khiến Dịch Nhữ khó tin được là mình nghe thấy cái gì.

“Nói thế là… anh tới đây bắt tôi về thay Hạ Cảnh Chiêu à?” Dịch Nhữ vô thức siết chặt ghế ngồi, cô căng thẳng, “Nhưng sao anh lại muốn cởi vòng đeo chân của tôi ra? Đây cũng là do Hạ Cảnh Chiêu bày ra à?”

Tạ Viễn Ninh lắc đầu, “Em đoán đúng, tôi phản bội anh ta.”

Anh ta nhìn Dịch Nhữ, “Thật ra có thể em không biết, trên vòng chân kia có camera, anh ta đã thấy hết mọi thứ rồi.”

Cơ thể Dịch Nhữ cứng đờ.

Chẳng biết là cô thấy kinh sợ trước tính chiếm hữu của Hạ Cảnh Chiêu, hay là sợ vì hậu quả của cảnh tượng vừa rồi.

Tạ Viễn Ninh lại nói, “Kế hoạch ban đầu của anh ta là dù em leo lên chiếc xe nào cũng sẽ bị anh ta chuyển đến một nơi xa lạ, em không quen biết ai, cụ thể tôi cũng không biết đó là nơi nào, mệnh lệnh mà tôi nhận được là đưa em đi cảng Nam Giao, tôi đoán là anh ta muốn đưa em ra nước ngoài.”

Thảo nào Hạ Cảnh Chiêu không cố ý bắt cô đeo đai trinh tiết nữa, anh cố ý tha cho cô chạy.

“Còn nữa, người yêu trên mạng của em không phải là tôi, tài khoản đó là của Hạ Cảnh Chiêu, từng câu từng chữ lúc trước tôi nói với em là dựa theo mệnh lệnh của Hạ Cảnh Chiêu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận