Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bệnh viện tư nhân quốc tế yên tĩnh và sang trọng, khác hẳn sự ồn ào chen chúc của bệnh viện công. Bác sĩ sản khoa là một phụ nữ trung niên hiền hậu, sau khi siêu âm và làm các xét nghiệm, bà mỉm cười thông báo: “Thai nhi được 5 tuần rồi, đã vào tử cung, tim thai phát triển tốt. Chúc mừng hai bạn.”
Xuân Vũ nằm trên giường siêu âm, nhìn chấm nhỏ xíu trên màn hình đen trắng, cảm giác vừa lạ lẫm vừa xúc động dâng trào. Đó là con của cô sao? Một sinh linh đang hình thành trong bụng cô.
Lý Thước nắm chặt tay cô, mắt dán chặt vào màn hình, vẻ mặt căng thẳng và sùng bái như đang chiêm ngưỡng một kỳ quan thế giới.
Sau khi ra khỏi phòng siêu âm, bác sĩ kê đơn thuốc bổ cho Xuân Vũ. “Cô nhớ uống Axit folic đều đặn nhé. Nó giúp ngăn ngừa dị tật ống thần kinh cho thai nhi. Ba tháng đầu rất quan trọng đấy.”
Bác sĩ đưa cho cô một lọ thuốc nhỏ màu trắng. Xuân Vũ cầm lấy, nhìn kỹ viên thuốc. Đột nhiên, cô nhíu mày. Hình dáng, kích thước và màu sắc của viên thuốc này… sao mà giống hệt viên “thuốc tránh thai khẩn cấp” mà Lý Thước đã đưa cho cô uống lần trước thế?
Một nghi ngờ khủng khiếp lóe lên trong đầu cô.
“Bác sĩ, thuốc này… có loại nào nhìn giống thế này mà là thuốc tránh thai không ạ?” Cô run run hỏi.
Bác sĩ ngạc nhiên: “Thuốc tránh thai khẩn cấp thường là vỉ 1 viên hoặc 2 viên, có bao bì riêng biệt. Còn đây là Axit folic dạng lọ, viên nén trần. Nhìn thì thuốc tây viên nén màu trắng nào cũng na ná nhau thôi cô gái ạ.”
Xuân Vũ im lặng, nhưng trái tim cô đập thình thịch. Cô quay sang nhìn Lý Thước. Anh đang chăm chú nghe bác sĩ dặn dò về chế độ dinh dưỡng, vẻ mặt hoàn toàn tự nhiên, không có chút gì chột dạ.
Liệu có phải… anh đã đánh tráo thuốc ngay từ đầu? Anh cố tình để cô mang thai?
Suy nghĩ ấy khiến Xuân Vũ rùng mình. Nhưng nhìn ánh mắt hạnh phúc của anh khi nhìn vào bụng cô, cô lại không dám hỏi thẳng. Nếu đó là sự thật, thì tình yêu của anh thật đáng sợ. Nhưng nếu là sự thật, thì anh cũng vì muốn có cô, muốn có gia đình với cô.
Về đến nhà, Xuân Vũ uống viên thuốc bác sĩ kê, tâm trạng rối bời. Đêm đó, cô nằm quay lưng lại với Lý Thước, giả vờ ngủ.
Trong bóng tối, Lý Thước chống tay nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của cô. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên trán cô, rồi trượt xuống bụng phẳng lì của cô.
“Con ngoan, bám chặt vào mẹ nhé. Bố đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa được con đến đây đấy,” anh thì thầm vào bóng đêm, khóe môi nhếch lên một nụ cười vừa thỏa mãn vừa tàn nhẫn. “Giờ thì mẹ con có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay bố rồi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận