Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Logic Của Kẻ Điên
Mật Mật sụp đổ hoàn toàn.
Anh ta không chỉ biến thái. Anh ta đã biến thái từ khi còn là một đứa trẻ. Tình yêu của cô, cuộc hôn nhân của cô, tất cả chỉ là điểm đến cuối cùng trong một kế hoạch bệnh hoạn kéo dài hơn một thập kỷ của anh ta.
“Anh không chịu buông tha cho tôi…” Cô khóc nấc lên, đấm vào ngực anh ta, nhưng yếu ớt như một đứa trẻ.
“Là em không chịu buông tha anh.” Lăng Nhiễm siết cô chặt hơn, giọng nói mang một nỗi ai oán kỳ lạ. “Nếu em không tồn tại, anh đã là một người bình thường. Nếu em không xinh đẹp như vậy, anh đã có thể quên em. Nếu em không phải là em gái anh… có lẽ anh đã không yêu em điên cuồng đến thế.”
“Là em! Chính em đã biến anh thành kẻ loạn luân!” Anh ta gào lên. “Em cướp nhà của anh, cướp cha mẹ của anh, giờ em còn muốn cướp đi sự tỉnh táo cuối cùng của anh sao?”
Mật Mật ngơ ngác. Logic này… cái logic điên rồ này… Anh ta đang đổ lỗi cho cô?
“Chúng ta… chúng ta dừng lại được không?” Cô ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, níu lấy tia hy vọng cuối cùng. “Coi như chưa có gì xảy ra… Chúng ta ly hôn trong hòa bình. Sẽ không ai biết. Mẹ sẽ không biết…”
Lăng Nhiễm nhìn cô. Rồi anh ta bật cười.
Tiếng cười của anh ta vang lên trong căn phòng, lạnh lẽo và đầy chế nhạo.
“Ly hôn?” Anh ta lau nước mắt cho cô, dịu dàng như lau một món đồ sứ quý giá. “Em gái ngốc của anh. Em nghĩ anh làm tất cả những chuyện này, chờ đợi 15 năm, lừa dối tất cả mọi người… chỉ để ly hôn với em sao?”
Anh ta cúi xuống, hôn lên trán cô.
“Anh không cần tình yêu của em, Mật Mật. Anh cần cơ thể em. Anh cần sự phục tùng của em.” “Anh đã nói rồi,” anh ta thì thầm, “mục đích của anh trai, là chơi em, yêu em, và giam cầm em. Mãi mãi.”
Mật Mật nhắm mắt lại. Tiếng khóc của cô nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào.
Không còn đường thoát.
Con thú đã tìm thấy cô, và nó sẽ không bao giờ buông tha. Cô và anh ta, hai kẻ trong cái gia đình đổ nát này, đã bị trói buộc với nhau bằng sợi dây xích của huyết thống và dục vọng.
Cô chỉ có thể chấp nhận. Nằm yên. Cô lười giãy giụa rồi.
Lăng Nhiễm ôm cô. Anh ta không làm gì thêm. Anh ta chỉ ôm cô, vuốt ve cơ thể trần trụi của cô dưới lớp chăn, như thể đang âu yếm món đồ chơi yêu thích nhất của mình.
Anh ta bắt đầu kể cho cô nghe về 15 năm của anh ta. Về việc anh ta đã nỗ lực thế nào để trở nên giàu có, quyền lực. Về việc anh ta đã theo dõi cô lớn lên từ xa như thế nào. Về việc anh ta đã lên kế hoạch để “tình cờ” gặp cô ra sao.
Mỗi lời anh ta nói, là một nhát dao đâm vào linh hồn cô.
Mật Mật không khóc nữa. Nước mắt đã cạn. Cô nhận ra một sự thật còn kinh khủng hơn.
Cô đã chết rồi.
Lăng Nhiễm đã giết chết Mật Mật. Thứ còn lại đây, chỉ là một cái vỏ rỗng, một con búp bê tình dục, tồn tại chỉ để thỏa mãn sự điên loạn của anh ta. Và đáng buồn thay, cái vỏ rỗng này, vẫn mang tên “em gái”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận