Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi lập tức –”

Cố Nhan nhanh nhẹn dời đề tài: “Được rồi, không phải anh vẫn đến đón em sao, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?”

Chu Quân Ngôn đẩy tay cô ra, không nói một lời khởi động xe.

“A! Chúng ta đi siêu thị đi. Nguyên liệu nấu ăn ở nhà gần hết rồi, không đủ cho em làm bữa sáng mai, tối nay em muốn ăn cơm với anh, chúng ta tự mua đồ về nấu đi được không, Quân Ngôn?” Cô ngồi ngay ngắn quay đầu nhìn anh.

Chu Quân Ngôn nhíu nhíu mày: “Đừng gọi tôi như vậy.”

“Ngôn?” Được một tấc lại muốn tiến một thước là thiên phú của Cố Nhan.

Chu Quân Ngôn vẫn như cũ không nói lời nào.

Cố Nhan hơi nâng giọng: “Vậy — ông xã?”

Chu Quân Ngôn thiếu chút nữa phanh gấp, anh trừng mắt nhìn Cố Nhan, bên tai đã đỏ ửng.

Cố Nhan phát hiện anh dường như không còn lạnh lùng như vừa nãy nên cô vừa lòng nằm ở trêи ghế, vui vẻ chơi đùa nút tay áo của anh.

“Sao thế? Bạn bè em đều gọi bạn trai họ như vậy, dù sao anh không mang em đi mua đồ ăn em liền gọi anh như thế, ông xã ông xã ông xã…”

—-

Chu Quân Ngôn đỗ xe ở gara của siêu thị.

Hai người đi đến cửa siêu thị, Cố Nhan tìm trong túi được một đồng tiền xu nhét vào khe để lấy xe đẩy.

Cô đẩy xe nhưng vẫn cọ cọ bên người Chu Quân Ngôn, cọ đến khi anh không chịu được nữa mới theo mong muốn của cô nhìn qua, ánh mắt vẫn không có độ ấm nào.

Cố Nhan chỉ chỉ tay cầm xe: “Em vẫn còn một nguyện vọng, em muốn ngồi ở bên trong, sau đó anh đẩy em –”

“Đừng mơ tưởng.”

Cố Nhan “Hừ” một tiếng, cầm góc áo anh trực tiếp kéo tới khu đồ đông lạnh.

Cố Nhan bỏ vào xe đẩy một đống đồ ăn, còn có kem Hậu Chu.

Cô ngẩng đầu nhìn Chu Quân Ngôn: “Anh biết không? Hiện tại những thứ em thích nhất trêи đời đều ở bên người em .”

Chu Quân Ngôn nhìn cô, cuối cùng cũng không nói gì cả.

Sau khi đi một vòng siêu thị, Cố Nhan lại kéo tay anh.

“Tối nay chúng ta ăn gà nướng đi, anh thấy sao?”

Chu Quân Ngôn để mặc cho cô lôi kéo: “Không được tốt lắm.”

Cố Nhan hơi buồn rầu: “Chỉ là lò nướng mang tới khi nào mới được sử dụng đây.”

Chu Quân Ngôn nhìn cô: “Em còn mang lò nướng đến nhà tôi?”

Cố Nhan dời đề tài, tiếp tục đi về phía trước.

“Hay là chúng ta làm móng heo hầm đi. Em kể cho anh nghe chuyện này, chính là lúc em du học bên Mỹ ấy. Có một lần bạn học tới nhà em học nhóm, em lúc ấy đang ở trong bếp hầm một nồi móng heo, muốn lấy ra đãi khách. Mang nồi canh được hầm kỹ ra nhưng chợt nhìn thấy trêи đầu các cô ấy có vải lụa, em đột nhiên lấy lại tinh thần, các cô ấy là tín đồ đạo Hồi không thể ăn thịt heo! Giây phút đó sau lưng em đổ mồ hôi lạnh, các cô ấy hỏi em trong nồi là cái gì, em liều mạng đáp một câu ‘nước rửa chân’, anh không biết cảm giác của em lúc đó đâu –”

Chu Quân Ngôn cúi đầu, khóe miệng mang theo ý cười thản nhiên, phát hiện tay Cố Nhan đang cầm móng heo đột nhiên buông lỏng ra, hộp móng heo rơi thẳng vào trong xe đẩy, Chu Quân Ngôn thu hồi ý cười.

Cố Nhan vẫn không nhúc nhích đứng yên tại chỗ, ánh mắt có chút trống rỗng nhìn về phía trước.

Chu Quân Ngôn theo tầm mắt của cô nhìn thấy một bà cụ đang đẩy một cái xe giống xe của Cố Nhan, ngồi trêи đó là một đứa bé trai khoảng mười tuổi, con ngươi của đứa bé là màu xanh biếc, chắc là con lai, mấy dì mấy cô đều vây quanh khen đứa bé thật xinh đẹp.

Lúc này bà ấy cũng nhìn thấy Cố Nhan bên này, nụ cười trêи mặt lập tức có chút cứng ngắc, bà kêu một tiếng: “Nhan Nhan?”

Cố Nhan lập tức cười đi qua ôm lấy bà.

“Bà ngoại, đã lâu không gặp bà, cháu rất nhớ bà. Dạo này bà có khỏe không ạ? Thực phẩm dinh dưỡng cháu gửi bà có ăn đều không ạ? Nếu bà ăn hết rồi thì nói cho cháu, cháu mua nữa cho bà nhé.”

Bà ngoại của Cố Nhan vỗ vỗ lưng cô: “Được rồi, bà biết cháu là đứa hiếu thảo nhất, khi nào rảnh nhớ qua thăm bà biết không?” Bà nói xong nhìn Chu Quân Ngôn đang đứng phía sau: “Cậu này là?”

Cố Nhan không một giây chần chừ đáp: “Là bạn của cháu, bà ngoại, tối nay chúng cháu liên hoan bạn bè với nhau, nên hiện tại đến mua chút đồ ăn ạ.” Cô lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua, lại quay đầu nhìn Chu Quân Ngôn.

“Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta phải đi thôi, bà ngoại chúng cháu phải đi đây.”

Bà cụ vẫy vẫy tay, không nói gì nữa.

Thời điểm Cố Nhan xoay người rời đi thậm chí quên cả xe đẩy, trong bước chân hỗn loạn của cô lộ ra một tia yếu ớt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận