Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Tối Nuốt Chửng
Tỏng… Tỏng…
Âm thanh đó là thứ duy nhất tồn tại trong vũ trụ của Tỉnh Mịch Hà lúc này. Nó to như tiếng búa tạ nện vào màng nhĩ.
Cô đã treo ở đây bao lâu rồi? Cô không biết. Ý thức của cô bắt đầu mơ hồ. Cô lơ lửng giữa tỉnh và mê. Đôi khi cô nghĩ mình đã chết, và đây là địa ngục.
Cơn đau ở vai đã chuyển sang trạng thái tê liệt hoàn toàn. Cô không còn cảm thấy cánh tay mình nữa. Nhưng cơn khát thì hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô liếm đôi môi nứt nẻ, nếm được vị mặn chát của máu và nước mắt.
“Lão công…” Cô thều thào, một cách vô thức. Bản năng sinh tồn khiến cô gọi cái tên mà hắn muốn nghe nhất. “Lão công ơi… em đau quá… thả em ra đi…”
Cạch.
Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc, cắt ngang tiếng nước nhỏ giọt. Là tiếng mở khóa cửa!
Mịch Hà giật mình, cố gắng mở to mắt nhìn về phía âm thanh phát ra. Một luồng sáng, dù rất yếu ớt, lọt vào từ khe cửa. Nó chói lòa đối với đôi mắt đã quen bóng tối của cô.
“Lão công… là anh sao?” Cô nức nở.
“Phu nhân, Tiên sinh bảo tôi nhắn rằng, hãy ngoan ngoãn ở đây sám hối. Khi nào cô thực sự hiểu ra, ngài ấy sẽ đến.”
Không phải Trạm Lâu. Là Lôi Hành. Giọng nói lạnh lùng, vô cảm.
Lôi Hành bước vào, đặt một khay thức ăn xuống sàn. Mùi thơm của cháo thịt xộc vào mũi Mịch Hà, khiến dạ dày cô co rút dữ dội.
Hắn tiến lại gần, cởi dây trói cho cô.
Cơ thể Mịch Hà đổ sụp xuống sàn như một con rối đứt dây. Hai tay cô buông thõng, vô lực, đau đớn đến mức cô không thể nhấc lên nổi. Cô nằm rạp trên nền xi măng lạnh lẽo, thở dốc.
“Đồ ăn ở đây. Ăn đi nếu không muốn chết. Đừng có ý định gì ngu ngốc, camera hồng ngoại đang quan sát cô từng cử chỉ.”
Lôi Hành nói xong, quay lưng bước ra ngoài.
“Đừng… đừng đi… cho tôi chút ánh sáng… làm ơn…” Mịch Hà cố gắng vươn tay níu lấy gấu quần hắn, nhưng ngón tay cô không tuân theo sự điều khiển.
Cánh cửa sắt đóng sầm lại. Bóng tối lại một lần nữa nuốt chửng cô.
Mịch Hà nằm đó, nước mắt chảy dài trên sàn nhà bẩn thỉu. Cô đói, cô khát, nhưng nỗi sợ hãi bóng tối còn lớn hơn tất cả. Cô cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang nhìn mình từ trong màn đêm, những con quái vật đang chực chờ lao vào xâu xé cô.
Cô phải ăn. Cô phải sống.
Cô cố gắng lê lết cơ thể đau nhức về phía mùi thức ăn. Cô không nhìn thấy gì, chỉ quờ quạng trong bóng đêm.
Choang!
Tay cô va phải cái bát. Tiếng sứ vỡ tan tành. Cháo nóng đổ tràn ra sàn, bắn lên tay cô, nhưng cô chẳng còn cảm thấy đau nữa.
“Không… không…” Cô hoảng loạn sờ soạng, những mảnh sành sắc nhọn cứa vào tay, vào đầu gối, máu chảy ra hòa lẫn với cháo.
Cô vục mặt xuống sàn, liếm láp những giọt cháo dính đầy bụi đất và máu. Cô ăn như một con thú hoang bị bỏ đói, vừa ăn vừa khóc nấc lên nghẹn ngào.
Nhục nhã. Ê chề. Nhưng cô muốn sống.
Sau khi liếm sạch chỗ cháo, cơn khát lại ập đến. Cô nhớ đến tiếng nước nhỏ giọt.
Tỏng… Tỏng…
Nó phát ra từ hướng bên phải. Cô bò về phía đó, tay chân trầy xước. Cô chạm vào một bức tường ẩm ướt, rồi tìm thấy cái bồn rửa tay.
Cô vặn vòi nước. Nước lạnh chảy ra. Cô ghé miệng vào uống ừng ực. Dòng nước mát lạnh xoa dịu cổ họng cháy bỏng, nhưng mùi vị của nó lạ lắm. Mùi rỉ sét, mùi tanh của kim loại và… mùi mốc.
Nhưng cô không quan tâm. Cô uống cho đến khi bụng căng tròn.
Rồi cô cuộn tròn lại dưới chân bồn rửa tay, nơi ẩm ướt và lạnh lẽo nhất, ôm lấy đầu gối mình.
“Trạm Lâu… tôi sai rồi… thả tôi ra… tôi sẽ nghe lời… tôi sẽ yêu anh… thật đấy…”
Cô lẩm bẩm một mình trong bóng tối, tinh thần dần trượt dài vào hố sâu của sự điên loạn. Bóng tối không chỉ giam cầm thể xác cô, nó đang ăn mòn linh hồn cô, từng chút, từng chút một. Và hình ảnh của Trạm Lâu, kẻ hành hạ cô, dần dần trở thành niềm hy vọng duy nhất, ánh sáng duy nhất mà cô khao khát trong ngục tù tăm tối này.
Đúng như hắn muốn. Stockholm đang bắt đầu bén rễ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận