Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Chờ Đợi

Ngày hôm sau, Cừ Chiêu rời khỏi Tuế gia.

Tuế Hòa đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng hắn rời đi, tấm lưng cao lớn rắn rỏi khuất dần sau cánh cổng. Không đợi hắn lên xe, cô đã bắt đầu cảm thấy nhớ hắn rồi. Ôm nhau ngủ ấm áp thật sự khiến người ta muốn nghiện mà. Mấy ngày sắp tới phải ngủ một mình, Tuế Hòa cảm thấy tinh thần sa sút hẳn đi.

Lúc này, như có thần giao cách cảm, Cừ Chiêu đang định mở cửa xe đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt chuẩn xác tìm được vị trí của Tuế Hòa đang đứng bên cửa sổ tầng hai, nở một nụ cười ấm áp về phía cô.

Cơ thể Tuế Hòa theo bản năng ngả về phía trước, cô nhón chân lên, gương mặt gần như dán chặt vào tấm kính cửa sổ lạnh lẽo, cười tươi đến mức lộ cả hàm răng trắng đều về phía Cừ Chiêu. Biết Cừ Chiêu không thể nhìn thấy rõ được, cô vẫn muốn đọc từng chữ một không phát ra âm thanh.

“Cừ Chiêu, em chờ anh đó.”

Cừ Chiêu đi chưa được bao lâu, Tuế Hòa đứng kiễng chân đã cảm thấy tê rần. Cô thấy khát nước, muốn xuống nhà rót nước uống, lại tình cờ nghe thấy dì Lý ở trong phòng bếp kinh ngạc hô lên một tiếng.

“Ai da da, bông tuyết đầu mùa rơi chậm thật đấy.”

Tuế Hòa quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên nhìn thấy những bông tuyết nhỏ xíu đang nhẹ nhàng rơi xuống từ trên bầu trời âm u. Chúng dính dính quánh quánh phủ lên lớp cửa sổ thủy tinh một tầng trắng xóa mờ ảo, đường vân bông tuyết tinh xảo lộ ra nét trẻ con xinh xắn đáng yêu.

Tuyết đầu mùa.

Tuế Hòa gảy nhẹ chiếc lá non trên bụi hoa Loli trước mặt, vui vẻ ngâm nga ca hát đi lấy nước uống. Ngày tuyết rơi đầu mùa ấm áp lại dễ chịu đến lạ thường.

Lúc Cừ Chiêu về đến Triệu gia, Triệu Sinh và Triệu Mặc đang ngồi đối diện nhau đánh cờ trong phòng khách. Hắn đi đến, đứng yên bên cạnh Triệu Mặc, gật đầu chào Triệu Sinh, “Ông nội.”

“Chiêu Chiêu về rồi đấy à.” Triệu Sinh rất thương yêu Cừ Chiêu, đối với hắn vừa có chút áy náy lại vừa vô cùng thưởng thức, hận không thể đem cho Cừ Chiêu tất cả mọi thứ hắn muốn.

Cừ Chiêu vừa trở về, Triệu Sinh liền không còn tâm tư đánh cờ nữa. Triệu Mặc thấy vậy liền nói toạc ra: “Ông nội lại muốn chơi xấu phải không?”

Ông mỉm cười hiền hậu, “Nói linh tinh gì thế? Ông bảo Chiêu Chiêu đánh cờ thay ông với cháu thôi mà.”

Triệu Cừ, là tên hiện tại của Cừ Chiêu sau khi về Triệu gia. Nhưng ở nhà, Triệu Sinh và Triệu Mặc đều quen gọi hắn là Chiêu Chiêu. Trở về Triệu gia mấy năm nay, ngoài Triệu Sinh ra thì Cừ Chiêu thân thiết nhất với Triệu Mặc. Còn như người bố đẻ trên danh nghĩa của Cừ Chiêu, Triệu Quắc Vũ, Cừ Chiêu không muốn nhắc đến nhiều lời.

Ngồi vào thay chỗ của Triệu Sinh, Cừ Chiêu nhìn kỹ bàn cờ trước mặt. Sau khi hạ xuống một quân cờ đen, ấn đường (khoảng cách giữa hai đầu lông mày) của Triệu Mặc khẽ nhảy dựng lên, cô có dự cảm không tốt. Kỹ thuật chơi cờ của Triệu Mặc và Triệu Sinh tương đương nhau, trình độ kẻ tám lạng người nửa cân, chủ yếu chỉ thích đọ xem vận khí của ai tốt hơn mà thôi.

Cừ Chiêu thì không giống vậy. Cừ Chiêu học thứ gì cũng rất nhanh, không thể nói kỹ thuật đánh cờ của hắn cao siêu đến đâu, nhưng ở trước mặt ông nội và chị gái của mình, hắn vẫn có đủ thực lực để lên tiếng.

Không ngoài dự đoán của Triệu Mặc, sau từng bước đi cờ chắc chắn, Cừ Chiêu đã thành công vây kín toàn bộ nước cờ còn lại của cô, khiến cô không thể hạ thêm quân cờ nào được nữa. Triệu Sinh ngồi bên cạnh, trung khí mười phần (tinh thần sung mãn, tràn đầy năng lượng) vỗ tay trầm trồ khen ngợi: “Giỏi lắm! Hay lắm!”

“Không tính, không tính ván này.” Triệu Mặc mặt lạnh tanh chơi xấu, “Ván này là ông nội thua, không tính.”

Nếu người ngoài nhìn thấy dáng vẻ này của Triệu Mặc, đoán chừng sẽ phải kinh ngạc mở rộng tầm mắt. Ở đây làm gì có băng sơn mỹ nhân nào chứ? Băng sơn mỹ nhân sẽ không bao giờ chơi xấu trong khi chơi trò chơi như vậy đâu.

Triệu Sinh chống nạnh, bảy tám chục tuổi rồi mà vẫn cực kỳ trẻ con nói: “Ông mặc kệ, hôm nay chơi năm ván, ông ba cháu hai, ông thắng rồi nhé.”

Cừ Chiêu nhướng mày, hóa ra ván cờ này là bàn phụ quyết định thắng thua cuối cùng, khó trách Triệu Mặc lại tức giận đến mức trừng mắt lườm hắn.

“Hôm nay thắng ông có muốn nhận phần thưởng gì không?” Hắn hỏi ông nội.

Triệu Sinh xấu hổ ho khan vài tiếng, “Thưởng bao lì xì đỏ.” Đơn thuần chỉ là tìm chút thú vui tuổi già mà thôi, nói ra ngoài thật quá mất mặt.

Cừ Chiêu: “… Ông vui vẻ là tốt rồi ạ.”

Triệu Mặc đi theo Cừ Chiêu lên tầng hai, khuôn mặt lạnh băng nhưng giọng nói lại ẩn chứa ý trêu chọc hỏi hắn: “Hôm qua cùng tiểu bảo bối quý giá của em về nhà ra mắt rồi à?”

Mặt lạnh mà trêu chọc người khác, kỹ năng này Triệu Mặc sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn.

Cừ Chiêu dừng bước chân lại, “Có phải chị còn chưa gặp mặt cô ấy lần nào không?”

Triệu Mặc lắc đầu.

“Chị nhất định sẽ thích cô ấy.” Cừ Chiêu quả quyết ngắt lời.

“Em cứ thế mà xác định sao?”

“Xác định.”

Triệu Mặc chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Cừ Chiêu bao giờ. Giống như một cậu nhóc đang khoe khoang món đồ chơi quý giá chỉ mỗi mình mình có được vậy. Trong mắt hắn như đang phát ra ánh sáng rực rỡ, là sau khi nhắc tới cái tên Tuế Hòa, ngọn lửa tình yêu liền bùng cháy mãnh liệt.

Triệu Mặc khẽ cười, cô càng ngày càng cảm thấy hứng thú về người con gái tên Tuế Hòa này rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận