Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh sửng sốt, chớp chớp mắt, không hiểu lời anh. Cô nháy mắt lần nữa, bật ra tiếng xuýt xoa khó tin, giọng run run: “Không… Không thể nào… Anh…”

Anh nhìn cô, ánh mắt đáng tin mà kiên định.

Cô ngẫm nghĩ, rồi ngập ngừng hỏi: “Anh là… lần đầu tiên á?”

Anh cong môi cười: “Em đang khen ngợi biểu hiện của anh đấy à?”

Tô Anh ngây đơ như phỗng, trong đầu chỉ nghĩ được duy nhất một lời phủ định: Sao lại thế được? Không thể nào!

Bẵng đi vài giây, cô lại dè dặt hỏi: “Anh chưa từng yêu hả?”

Giọng cô nhẹ bẫng, rồi trĩu nặng trong không khí, con tim cô đập thình thịch, nhìn anh không chớp mắt.

Anh ngậm lấy môi cô và mút khẽ, lúc buông ra, anh đáp: “Em là người đầu tiên.”

Tô Anh cố nhịn trong giây lát, song cuối cùng vẫn không cưỡng được nụ cười mỉm, rồi sau đó cô bật cười thành tiếng, chẳng thể nào giấu nổi niềm vui ở trong lòng. Cảm giác độc chiếm được anh khiến con người ta khó kiềm chế nổi.

Anh là của cô, chỉ thuộc về riêng mình cô.

“Vui đến thế cơ à?” Anh nhếch môi cười.

Ngón tay trắng nhỏ của người con gái lướt qua đầu mũi anh, có phần ngang ngược: “Anh là của em.”

“Ừ…” Môi anh dừng trên xương đòn của cô, giọng khi bổng khi trầm, “Anh là của em…”

***

Trong siêu thị.

Tô Anh cầm chiếc hộp vuông nhỏ có bao bì tinh xảo , mải mê ngắm nghía. Tiếng hỏi dò dịu dàng của người đàn ông vang lên ở sau lưng, “Thích mùi này à?”

Cô giật mình quay ngoắt lại, giấu nhanh món đồ ra sau, quanh co úp mở: “Làm gì có cái gì đâu.”

Anh cúi người, ôm cô vào lòng, tiện thể giành vật kia khỏi tay cô, ném vào giỏ hàng, ngoái đầu thản nhiên hỏi: “Muốn mua thêm mấy hộp nữa không?”

Khụ khụ khụ, người nào đó ngoảnh khuôn mặt bừng đỏ sang nơi khác. Bất kể thế nào, chủ động mua thứ này, tính ám thị mười mươi.

Bởi thứ này chỉ có một công dụng là… Ừm, để yêu cô.

Lúc tính tiền, Tô Anh nhìn ra sau với vẻ cảnh giác. Tống Đĩnh Ngôn thấy thế thì hỏi, “Sao vậy?”

“Hình như có người đang theo dõi chúng ta…” Tô Anh thầm thì.

Người đàn ông ngoái lại, quả thực bắt gặp một hai bóng người lén lút, vừa thấy họ quay đầu thì lập tức trốn đằng sau kệ hàng.

Anh chẳng cần nghĩ cũng biết chuyện gì đang xảy ra.

Tân Dật ra tay, thủ đoạn vẫn ngu xuẩn và đê hèn như thế.

“Đừng nghĩ nhiều.” Anh quàng vai cô, “Em đói chưa?”

“Rồi ạ.”

“Về nhà cho em ăn no nê trước, nhé?”

Người nào đó khựng lại.

Tống Đĩnh Ngôn bật cười, “Nghĩ đi đâu đấy?”

Tô Anh đẩy anh ra, cắm cúi bước về trước, nâng tay quạt gương mặt nóng phừng phừng.

Chẳng… Chẳng nghĩ đi đâu hết!

Lần đầu tiên của ngày hôm nay kết thúc ở đằng sau cánh cửa.

Áo ngực và quần lót treo vắt vẻo trên khuỷu tay Tô Anh, sau cơn cao trào, cơ thể cô ửng màu hồng phớt mê hồn, nhũn người tựa lên cửa. Đợi hơi thở dần dịu xuống, cô chuyển mình nhìn Tống Đĩnh Ngôn ở sau lưng, hơi ấm sau phút thăng hoa tan chảy trong đôi mắt, dịu dàng mềm mại, quyến rũ động lòng.

Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, nếu chỉ nhìn nửa thân trên thì sẽ chẳng tóm được bất kỳ manh mối nào, song một khi trông xuống thì sẽ bắt gặp vật đàn ông thô dài đeo bao cao su mỏng tang, trong veo ánh nước, đỉnh bao nặng trĩu tinh dịch đậm đặc. Dù anh đã bắn một lần nhưng vật kia vẫn còn cương, rung rung theo từng nhịp.

Anh cởi bao cao su, ném vào thùng rác, đỏ mắt kéo người con gái lại gần. Cô toan né tránh, chỉ hiềm một nỗi vừa bị vần vò, cả người bủn rủn, tay chân rã rời. Giữa lúc giằng co, tiếng hít thở của người đàn ông càng thêm nặng nề.

Vào giây phút bị anh ôm đến sô-pha và ghì xuống, cô bắt đầu hối hận vì đã liều lĩnh chòng ghẹo anh.

Quả đúng là tự tìm đường chết.

Trên đường về, Tô Anh chẳng chịu ngồi yên, hễ gặp ngã ba đèn đỏ, cô không chu môi đòi hôn thì cũng duỗi bàn tay mềm, lang thang trắng trợn giữa hai chân Tống Đĩnh Ngôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận