Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông cầm dây đồng hồ hướng về phía Quan Xuyên, lắc lắc trước mặt cậu ta rồi nói: “Cậu ấy không cần nó.”

“Không phải là tôi không nói trước với câụ, nếu cậu nhận đồ của cậu ta, thì mọi thứ không đơn giản đâu. Cậu sẽ phải thực hiện một vài yêu cầu của cậu ta.”

Lê Đông đột nhiên nhận ra, có vẻ Quan Xuyên như có biết điều gì. Cô định hỏi điều này với Quan Xuyên, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì lại thôi, vẫn là không nên đem mối quan hệ này ảnh hưởng đến người khác.

“Nói đi, cậu muốn tôi trả thù Khương Từ Niên như thế nào?”

Quan Xuyên đột nhiên bật cười, nói: “Cậu nghĩ tôi tìm đến cậu cũng chỉ vì một chuyện này thôi hay sao? Tôi lại nghĩ tôi không phải người chỉ có lòng thù hận, mỗi ngày đều tính chuyện trả thù cậu ta thế nào.”

Lê Đông: “Không phải đúng là vậy sao?” Mệt mỏi cô tiếp tục nói: “Cậu bỏ thuốc cậu ta, mọi thứ đều có thể làm ra được, còn ở đây nói mình không phải là con người chỉ biết đến hận thù.”

“Vậy cậu cảm thấy phải dùng cách thức nào để trả thù? Nghĩ lại lúc cậu ta cuộn tròn nằm trong WC hẳn là rất khó chịu.”

Mí mắt của Lê Đông động đậy. Nếu không phải vì đang ở trường học, không thể thoải mái chửi mắng, thì có lẽ cô đã sớm chửi mắng người con trai kia một trận, đến mức tổ tiên tám đời đều không nhìn ra.

Lê Đông vẫy vẫy tay cho rơi bớt nước, không quay đầu nhìn lại trực tiếp rời đi. Vậy mà đến ngay chỗ rẽ lại gặp người đã từng bắt nạt mình. Cô trong lòng sợ hãi, vừa muốn xoay người đi thì người đó liền hướng đến vị trí Lê Đông đang đứng vội vàng đi tới.

“Cô….cô muốn cái gì!” Lê Đông sợ đến mức nói chuyện trở nên lắp bắp.

Dương Mạn Diệu thấp giọng quát Lê Đông làm cô lập tức im lặng, kéo lấy tay cô, kéo thẳng vào bên trong một phòng học nhạc.

Lê Đông hoảng sợ mở to đôi mắt, mông liền tiếp đất kêu lên một tiếng, cô vội vàng dùng tay đỡ lấy nó xoa xoa.

“Tôi nói cho cô biết là tôi không phải muốn bắt nạt cô! Cô đừng có nói lại với giáo viên, chuyện này cơ bản không phải do tôi sai!”

Lê Đông quay đầu nhìn về phía cô ta, Dương Mạn Diệu rất nghiêm túc, như đang cố nén cơn tức giận. Lê Đông hỏi lại cô ta: “Cô nói vậy ý là sao?”

“Là Khương Từ Niên kêu chúng tôi đến bắt nạt cô! Lúc đầu chúng tôi còn nhận tiền của cậu ta nhưng sau lại không muốn làm nữa, cậu ta liền uy hiếp chúng tôi! Lần trước ở WC đánh cô, cũng là do cậu ta sắp xếp.”

Dương Mạn Diệu hạ thấp giọng, bằng mắt vẫn thấy được sự tức giận trên gương mặt cô ta.

“Cậu ta nói với chúng tôi là nếu nghỉ học thì cậu ta sẽ cho chúng tôi một số tiền, còn nói gì mà sẽ chữa bệnh miễn phí, thật nực cười, đến mắt của tôi còn bị cậu ta đánh cho bầm tím. Nếu lại bị trường cảnh cáo thêm lần nữa, trường trung học này chúng tôi không thể tiếp tục học được nữa. Cô có thể giúp chúng tôi đi nói với Khương Từ Niên, rằng cô không nghĩ là mình bị bắt nạt. Coi như tôi thay mặt họ cầu xin cô, nói cậu ta buông tha cho chúng tôi được không?”

Bả vai của Lê Đông bị đối phương chụp lấy, cô bỗng nhiên bừng tỉnh mà hiểu ra.

Tròng mắt đen sâu như phủ một lớp sương mù, đem đôi mắt vốn dĩ tỏa sáng trở nên thật âm u. Đôi mắt ấy mở lớn đến cực đại, biểu hiện đầy hoảng sợ hoang mang.

Khương Từ Niên thấp giọng có chút thăm dò: “Làm sao vậy?”

Tiếng chuông nghỉ trưa rất sớm đã vang lên, cô vẫn ngồi tại vị trí đó, chậm chạp không nhúc nhích, như là bị bảng đen thu hút cứ nhìn chằm chằm vào nó, vẫn không nhúc nhích.

Lê Đông quay đầu, cúi đầu, ánh mặt nhìn vào cánh tay: “Cơ thể em không thoải mái, bụng có chút đau.”

“Anh dẫn em xuống phòng y tế nhé?”

“Không cần đâu, em chỉ cần nghỉ ngơi một chút là sẽ ổn thôi, anh đi ăn cơm trưa trước đi.”

Lê Đông trả lời, vẫn không dám nhìn vào đối phương, cô vẫn là nên trốn việc đối diện với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận