Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa mới ôm bầu ngực mềm mại đầy đặn của cô, trước khi xoa nắn mấy lần liền bị cô đè lại, chỉ thấy khoé mắt cô mang theo sự quyến rũ ướŧ áŧ: “Đừng, không cần.”

Muốn bị cô chơi chết, Tông Tầm buông cô ra, thở phào một hơi, trực tiếp từ trên giường xuống ngồi ở trên thảm, lồng ngực cường tráng phập phồng lên xuống, cảm giác nóng ran nơi đũng quần khiến anh như nhũn ra, đôi tay khổ hạnh mảnh khảnh bắt đầu cởi bỏ thắt lưng.

Nguyên Thanh nghiêng đầu cúi xuống nhìn động tác tay anh, nghe âm thanh kéo khoá quần liền đoán ra anh muốn làm gì nghĩ tới chút nữa, hình ảnh trong đầu làm cho cô có cảm giác kíƈɦ ŧɦíƈɦ thêm ẩm ướt.

“Lưu manh…” Nguyên Thanh mềm cổ họng mắng anh.

“Khó chịu.” Tông Tầm dùng con ngươi tràn ngập dụng vọng nhìn qua cô, hai tay đã nắm chặt bộ phận sinh dục đã cương cứng.

Nguyên Thanh mím môi cười xấu xa lên tiếng, mềm lòng đến rối tinh rối mù, nhưng lại không muốn hạ thấp mặt mũi cầu thao.

“Cho anh nhìn phía dưới một chút.” Tông Tầm thanh âm thô khàn khàn gợi cảm, tay phải bắt đầu di chuyển lên xuống.

“Không muốn…” Nguyên Thanh ưm mắng cự tuyệt, âm thầm xấu hổ rụt rụt huyệt, thân thể bị anh kíƈɦ ŧɦíƈɦ lỗ chân lông run rẩy.

“Rất lâu không thấy.” Tông Tầm hơi vểnh mặt lên, lộ ra cái cổ gợi cảm, đường nét cổ bên kia dụ dỗ Nguyên Thanh rất muốn dùng đầu lưỡi liếm một lần.

Giọng nói của anh mang theo sự năn nỉ, giống một vị công tước ban ngày cấm dục ban để tìm kiếm sự an ủi cho những ham muốn của cô vào ban đêm.

“Miễn cưỡng cho anh xem một chút…” Nguyên Thanh khẽ run thân thể ngồi ở mép giường tách chân ra.

Cô thật thích mặc nội y màu đỏ thẫm, âm hộ ướt đẫm dính sát vào vải vóc, toàn bộ hạ thể tản ra hương vị dâʍ đãиɠ mê người, tràn ngập nhiệt độ.

Tông Tầm thân trên nghiêng dựa vào bên giường, cặp đùi trắng nõn và mềm mại của Nguyên Thanh đặt ở hai bên vai và cổ của anh, đầu anh từ từ tiến đến giữa hai chân cô.

Sống mũi cao thẳng như điêu khắc càng ngày càng gần lỗ nhỏ của cô, dừng lại ở khoảng cách mơ hồ nhất, anh mê mang hít một hơi, mùi nước nóng dâʍ ŧɦủy̠ bị hít vào trong cơ thể.

Mùi này thật là kíƈɦ ŧɦíƈɦ tìиɦ ɖu͙ƈ, tim Tông Tầm đập càng lúc càng nhanh, động tác trên tay không kiểm soát được, chất lỏng do qυყ đầυ tiết ra phủ lên lòng bàn tay.

Anh vừa tự an ủi vừa ngửi âm hộ của mình, ý thức được tình huống Nguyên Thanh mặt đỏ tim đập, cô đưa cánh tay ra sau chống đỡ, hai tay cầm chặt lấy ga giường, tiểu huyệt nhịn không được dùng sức co vào, dẹp huyệŧ của cô một chút.

“Mệt không?” Tông Tầm nhếch miệng lên độ cong khiến cho nụ cười trở nên xấu xa, động tác gấp gáp, lười biếng nói: “Huyệŧ nhỏ* đã đem đồ lót kẹp chặt đến biến hình.”

(*Loz nhỏ: Hán Việt là “tiểu bi”)

“Không cho nói em, anh đáng ghét…” Nguyên Thanh đỏ mặt hờn dỗi mắng, âm cuối khẽ rên, chân chống ở trên giường buông xuống, mũi chân vừa vặn chạm đến cánh tay Tông Tầm.

Anh nắm chặt mắt cá chân cô kéo xuống một phát, qυყ đầυ to chọc vào gan bàn chân trắng nõn mượt mà, Tông Tầm thoải mái mà tê cả da đầu.

Thân gậy bị anh lột động lên, qυყ đầυ bị lòng bàn chân của cô nhẹ giẫm mà giày vò, Nguyên Thanh nhất thời quên mất bản thân khó nhịn, chỉ muốn để anh ở dưới chân của mình càng ngày càng thoải mái.

Liền muốn bắn, Tông Tầm nhìn theo ánh mắt ướŧ áŧ của cô thấy huyệt mềm mại chảy đầy nước: “Bắn tới chỗ nào?”

“Trên đùi.” Nguyên Thanh lung lay mu bàn chân thẳng tắp.

“Được.” Tông Tầm khàn khàn nói, tay phải cầm chặt côn ŧɦịŧ của mình, buông ra mỹ huyệt, để cho tϊиɦ ɖϊƈh͙ đặc sệt bắn từ mắt ngựa xuống bắp chân cô, từng sợi chất lỏng màu trắng lại thuận thế lướt qua bắp chân của cô chảy đến bên trên mu bàn chân trơn bóng.

Ở đại học nước ngoài chương trình học hàm kim lượng cao, chương trình học độ khó cực lớn, kiểm tra loại bỏ cũng vô cùng khắc nghiệt, Tông Tầm đắm chìm trong nghiên cứu học thuật, cuối cùng cũng bằng lòng đi ra khỏi thư viện. Anh hoạt động một lúc bả vai cứng ngắc đau nhức, hướng về phía điện thoại nói người ở đầu bên kia: “Trưa hôm nay ăn cơm tiệm sao, theo anh ăn cơm đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận