Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vỡ Nát
Phó Nhàn Linh còn chưa kịp định thần sau cú tát trời giáng, Trương Tuyền Phong đã không còn là người chồng mà cô từng biết. Hắn không nổi điên ngay. Hắn chỉ đứng đó, một bên má hằn đỏ năm ngón tay, ánh mắt từ sững sờ chuyển sang lạnh như băng.
“Em…” Hắn rít lên, dường như không tin nổi cô vợ luôn hiền lành như nước của mình lại dám động thủ.
“Tôi nói rồi, đừng chạm vào tôi!” Phó Nhàn Linh lùi lại, trái tim đập như trống trận. Đây là lần đầu tiên cô phản kháng hắn.
“Phó Nhàn Linh!” Trương Tuyền Phong gầm lên, sự kiêu ngạo của gã đàn ông bị tổn thương bùng nổ. Hắn không xông tới cô. Hắn vung chân đá thẳng vào chiếc bình hoa bằng sứ Thanh mà mẹ hắn tặng hôm cưới.
Xoảng!
Tiếng sứ vỡ chói tai vang lên, sắc bén hơn cả tiếng chửi rủa. Những mảnh vỡ bắn tung tóe trên sàn đá cẩm thạch, giống như cuộc hôn nhân ba năm của họ, vỡ tan tành.
Phó Nhàn Linh giật nảy mình, sợ hãi tột độ. Hắn chưa bao giờ bạo lực. Chưa bao giờ.
“Cô giỏi lắm!” Hắn thở hồng hộc, chỉ tay vào mặt cô, gân xanh nổi lên trên thái dương. “Chỉ vì một con điếm qua đường mà cô làm loạn lên? Cô nghĩ cô là ai? Cô có được cái đéo gì nếu ly hôn? Cô nghĩ cô còn trong trắng lắm à mà ra vẻ thanh cao?!”
“Anh…” Phó Nhàn Linh run rẩy. Cô biết mình không nên kích động hắn, nhưng sự ghê tởm đã lấn át nỗi sợ.
“Hay là cô cũng ngứa ngáy rồi? Hả? Ở ngoài cũng có thằng khác rồi nên mới dám về nhà giở võ?” Hắn bước tới, mùi thuốc lá nồng nặc và hơi men rẻ tiền phả vào mặt cô.
“Trương Tuyền Phong, anh là đồ khốn nạn!”
“Khốn nạn?” Hắn cười khẩy, một nụ cười méo mó. “Để tôi cho cô biết thế nào là khốn nạn!”
Hắn giơ tay, không phải để tát cô, mà là túm lấy cổ áo ngủ mỏng manh của cô. Phó Nhàn Linh hoảng hốt giữ lấy tay hắn, móng tay bấu vào da thịt.
“Anh định làm gì! Buông ra!”
“Cô muốn ly hôn chứ gì? Được! Trước khi ly hôn, cô vẫn là vợ tôi! Tôi phải dùng cho đã cái đã!” Hắn gầm gừ, kéo cô về phía phòng ngủ.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên điên cuồng. Không phải là tiếng chuông, mà là tiếng đập cửa.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Trương Tuyền Phong! Mày mở cửa ra ngay! Thằng chó! Mày dám động vào bạn tao, tao thiến mày!”
Giọng nói lanh lảnh không lẫn vào đâu được của Thôi Hiểu vang lên như một phao cứu sinh.
Trương Tuyền Phong sững lại. Hắn không ngờ Thôi Hiểu lại đến. Hắn ghét cay ghét đắng con đàn bà lẳng lơ, lắm mồm này.
Phó Nhàn Linh chớp lấy cơ hội, cô cắn mạnh vào cánh tay đang giữ chặt mình.
“Á!” Hắn đau đớn buông ra.
Phó Nhàn Linh lập tức lao ra cửa, tay run run mở khóa.
Cánh cửa vừa bật mở, Thôi Hiểu đã lao vào như một cơn bão. Theo sau cô không chỉ có luật sư áo quần bảnh bao, mà còn có hai vệ sĩ cao to lực lưỡng mặc vest đen, mặt lạnh như tiền.
“Nhàn Linh! Cậu có sao không?” Thôi Hiểu vội ôm lấy cô bạn, thấy cô run rẩy, nước mắt lưng tròng, máu nóng trong người cô sôi lên.
Cô quay phắt lại, chỉ thẳng vào mặt Trương Tuyền Phong đang đứng sững sờ giữa đống mảnh vỡ.
“Trương Tuyền Phong, mày ngon. Mày dám vũ phu với vợ mày à? Luật sư Trần, anh thấy rồi chứ? Ghi lại hết cho tôi! Bạo lực gia đình!”
Trương Tuyền Phong hoàn hồn, hắn chỉnh lại cổ áo, cố lấy lại vẻ bình tĩnh. “Đây là chuyện gia đình tôi, không liên quan đến cô. Mời cô ra khỏi nhà tôi.”
“Nhà anh?” Thôi Hiểu cười phá lên, một nụ cười đầy mỉa mai. “Căn nhà này đứng tên chung đấy, thằng ngu ạ. Hơn nữa,” cô liếc nhìn hai vệ sĩ, “Hôm nay tao không ra. Tao tới đây, một là để bảo vệ bạn tao, hai là,” cô hất cằm, “để cho mày biết, mày xong đời rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận