Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không gian trong nhà vệ sinh chật hẹp bỗng chốc trở thành một thiên đường của dục vọng. Hơi nước mờ ảo bám trên tấm gương soi phản chiếu hình ảnh hai cơ thể đang quấn lấy nhau. Một người đàn ông cao lớn, vẫn còn mặc sơ mi trắng chỉnh tề nhưng quần đã bị kéo trễ xuống, để lộ vũ khí đàn ông hùng dũng. Một người phụ nữ nhỏ nhắn, bán khỏa thân, làn da trắng sứ nổi bật trên nền áo quần tối màu của người đàn ông.
Cố Viện nhón chân, vòng tay qua cổ Chu Nguyên Minh, kéo anh cúi xuống để trao một nụ hôn nồng nàn. Môi lưỡi quấn quýt, cô chủ động tấn công, đầu lưỡi linh hoạt luồn lách vào khoang miệng anh, khuấy đảo, trêu chọc. Chu Nguyên Minh ban đầu còn thụ động, nhưng rất nhanh sau đó, bản năng đàn ông trỗi dậy, anh đáp trả lại nụ hôn một cách mãnh liệt, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
“Ưm…” Cố Viện rên nhẹ trong cổ họng, cảm nhận được sự khao khát cháy bỏng của anh.
Bàn tay anh vẫn không ngừng xoa nắn bộ ngực cô, tạo ra những hình thù kích thích. Còn tay cô vẫn nắm chặt lấy dương vật của anh, tuốt lộng theo nhịp điệu của nụ hôn. Sự phối hợp nhịp nhàng giữa môi và tay khiến cả hai nhanh chóng rơi vào trạng thái đê mê.
Dứt ra khỏi nụ hôn dài đến nghẹt thở, Cố Viện nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt cô lúc này không còn vẻ trêu chọc nữa mà trở nên nghiêm túc và có chút dịu dàng.
“Chu Nguyên Minh, anh thật sự không thấy mệt sao?” Cô hỏi khẽ, ngón tay vuốt ve khuôn mặt điển trai nhưng luôn toát lên vẻ nghiêm nghị, khắc khổ của anh.
Câu hỏi bất ngờ của cô khiến Chu Nguyên Minh sững sờ. Mệt không? Anh tự hỏi mình.
Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là “con nhà người ta”, là học sinh gương mặt, là niềm tự hào của gia đình. Anh sống theo khuôn phép, theo kỳ vọng của người khác. Anh học giỏi, cư xử đúng mực, luôn giữ mình trong sạch, không bao giờ vượt quá giới hạn. Anh trở thành một phi công xuất sắc, một người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh luôn cảm thấy có một sợi dây vô hình trói buộc mình, khiến anh không thể thở nổi. Anh khao khát được nổi loạn, được sống thật với bản thân, được buông thả dù chỉ một lần.
Và Cố Viện, cô gái này chính là chìa khóa mở ra cánh cửa tự do đó. Sự phóng khoáng, bất cần, dám yêu dám hận, dám sống hết mình cho dục vọng của cô chính là thứ ánh sáng rực rỡ thu hút con thiêu thân là anh. Anh ghen tị với sự tự do của cô, và cũng khao khát được chiếm hữu nó.
“Mệt…” Anh thú nhận, giọng nói trầm khàn đầy mệt mỏi. “Rất mệt.”
“Vậy thì buông thả đi. Chỉ lần này thôi, chỉ ở đây thôi. Không ai biết, không ai phán xét anh cả. Hãy làm những gì anh muốn, làm một con thú hoang, làm một người đàn ông thực sự.”
Lời nói của Cố Viện như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Chu Nguyên Minh nhìn cô, nhìn người con gái đang dang rộng vòng tay đón nhận anh, chấp nhận cả phần “con” đen tối nhất trong anh.
“Được…” Anh gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt sau lớp kính lóe lên tia sáng rực rỡ của dã tính.
Anh buông tay khỏi ngực cô, nắm lấy eo cô, xoay người cô lại, ép cô úp mặt vào tấm gương lớn. Anh muốn nhìn thấy khuôn mặt dâm đãng của cô khi bị anh chiếm đoạt, và cũng muốn nhìn thấy chính mình – một Chu Nguyên Minh hoàn toàn khác, hoang dại và đầy dục vọng.
Cố Viện hiểu ý, cô thuận theo động tác của anh, hai tay chống lên bồn rửa mặt, lưng cong xuống, mông vểnh cao lên, tạo thành một đường cong chết người mời gọi.
“Đến đây, thầy Chu. Cho em thấy con thú trong anh đi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận