Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cút đi, ông đây không muốn làm người thừa kế!”

“Còn tôi thì muốn làm lắm.”

“Vậy thì cho anh! Lấy xong rồi cút đi!” Hắn vén chăn xuống giường, phát hiện không thấy giày của mình đâu, thế là trực tiếp đi chân trần ra ngoài.

Khổng Thành Văn không ngăn cản hắn, vẫn tiếp tục đứng ăn táo, nhưng mấy vệ sĩ sau lưng lại nhanh chóng nhắc nhở.

“Tiên sinh đã dặn rồi, không được để thiếu gia đi nữa.”

“Yên tâm, anh ta không đi được đâu.” Khổng Thành Văn ném lõi táo vào thùng rác, lười biếng đi ra ngoài.

Quả nhiên, Tịch Khánh Liêu đang tức sôi máu nhìn cánh cửa sắt chặn kín ở ngoài hành lang.

Hắn xoay người, lời nói mang đầy sát khí: “Anh dám nhốt tôi ở khoa tâm thần?”

“Những khoa khác đã chật kín người rồi, thiếu gia thông cảm một chút.”

“Thông cảm cái con khỉ! Mau mở cửa ra cho ông đây!”

Bầu trời đột nhiên mưa tầm tã, khiến cho những người đi đường không kịp đề phòng.

Mưa rơi như trút nước, khung cảnh ướt nhẹp, gió thổi điên cuồng.

Bầu trời trong veo lập tức biến mất, thời tiết thay đổi đến chóng mặt.

Hoa Cẩn ngồi trước điểm dừng xe bus, cô yên lặng ngồi chờ chuyến xe tiếp theo. Những giọt mưa rơi xuống tấm nhựa che nắng, tiết tấu vô cùng loạn nhịp.

Cô đút tay vào túi, cúi đầu vùi mặt vào trong cổ áo, chỉ để lộ ra một đôi mắt mệt mỏi, mí mắt đang không ngừng run lên.

Hai gò má lạnh đến tím tái của cô cũng dần đỏ bừng, nhiều tài xế taxi bấm còi mời cô lên xe nhưng cô đều không phản ứng lại.

Càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi, cô chỉ muốn ngủ. Cho dù bây giờ có nằm lăn ra đường ngủ đến chết thì cô cũng sẵn lòng, chỉ cần bây giờ có thể được ngủ ngay lập tức thì bảo cô làm gì cô cũng đồng ý.

“Hình như bị sốt rồi.”

Một giọng nói truyền đến bên tai cô khiến cô đột nhiên mở mắt ra. Trước mặt cô là một chiếc áo măng tô màu nâu sẫm, thoạt nhìn trông rất ấm áp.

Cô không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố hết sức ngẩng đầu lên, để xem người đang đứng trước mặt mình là ai.

Nhưng dưới ánh nhìn mơ hồ, cô chỉ có thể thấy được một chiếc ô tô màu trắng đỗ ở ven đường, mọi thứ trước mặt cô mờ đi, không còn thấy rõ được gì nữa.

“Đưa cô ấy lên xe trước đã.”

“Không phải chứ, thầy…”

“Tôi không thể không quan tâm được.”

“Này!”

Đinh Tử Trạc không còn cách nào khác, đành phải cầm lấy ô, nhìn người đàn ông kia ôm lấy cô, sau đó vội vàng giơ cao ô che mưa cho cả hai người.

Cùng với tiếng mưa rơi, bọn họ cúi người chui vào chiếc xe ấm áp.

Vòng tay rộng lớn, hương thơm quen thuộc, Hoa Cẩn lập tức chìm vào giấc ngủ, tay vẫn nắm chặt ống tay áo của người đàn ông kia.

Mùi ca cao ngọt ngào chui vào khoang mũi.

Cô đã ngủ một giấc thật dài, sau đó có người nhẹ nhàng đánh thức cô, dỗ dành cô giống như dỗ dành một đứa trẻ.

“Uống thuốc trước rồi lại ngủ tiếp.”

“Hoa Cẩn, Hoa Cẩn.”

“Nghe lời, uống thuốc hạ sốt đã.”

Cô khẽ hé mở đôi môi khô khốc, hơi thở trở nên nặng nề, cô nhìn người trước mặt, thấy được bóng dáng của mình trong đôi mắt người đó.

“A Khanh.”

“Anh đây.”

Nghe được tiếng trả lời, nước mắt cô lập tức giàn giụa, càng thêm nắm chặt lấy vạt áo anh: “A Khanh, A Khanh, em không nằm mơ đúng không? A Khanh.”

Người đàn ông rũ mắt xuống, vẻ mặt vô cùng dịu dàng. Gương mặt trầm ổn đó dưới ánh đèn vàng trong phòng càng thêm ôn nhu và ấm áp hơn.

“Ừ, em không nằm mơ, mau uống thuốc hạ sốt rồi ngủ tiếp.”

Cô dường như vẫn chưa dám tin đây là sự thật, cô hoảng loạn muốn đứng dậy, nhưng cố gắng mấy lần mà lần nào cũng yếu ớt vô lực ngã lại ghế sô pha, cả người chìm trong cảm giác mềm mại.

Hoa Cẩn nắm chặt lấy cánh tay người đàn ông không chịu buông, người này định đứng dậy mấy lần nhưng không được, đành phải yên lặng để cô nắm lấy.

Một cánh tay mạnh mẽ có lực đỡ bả vai cô ngồi dậy, mấy viên thuốc màu sắc sặc sỡ được đưa đến bên miệng cô.

Đinh Tử Trạc ngồi ở một bên, nhìn thấy thế thì không nhịn được khiêu khích mấy câu: “Giáo sư, thầy còn định ở đây giả vờ làm người tốt để chiếm thiện cảm của cô ấy đến bao giờ nữa? Cứ ném cô ấy ở đó, nhìn cô ấy bị sốt đến hỏng người mới đã nghiện chứ?”

“Em đang nói cái gì thế?”

“Mau nhìn vết thương trên mặt cô ấy đi, chỉ sợ đó là vết thương vì nói dối nên mới bị đánh. Giáo sư, thầy còn định đầu độc cô ấy đến bao giờ nữa đây?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận