Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Xấu xí thật đấy!” Mộ Diên đỏ mặt, bĩu môi chê bai, dù trong lòng cô biết rõ nó mạnh mẽ đến nhường nào.
“Xấu nhưng mà khỏe, lại còn rất yêu chiều em nữa.” Phó Hàn Sinh cười tà, cúi xuống mút mạnh vào má cô một cái rồi bắt đầu cởi bỏ xiêm y của cô.
Mộ Diên cảm thấy thật bất công. Lần nào làm tình, cô cũng bị hắn lột trần như nhộng, phơi bày mọi ngóc ngách cơ thể, còn hắn thì vẫn chỉnh tề quần áo, hoặc chí ít cũng còn cái áo sơ mi. Nghĩ thế, cô vùng dậy, tay chân thoăn thoắt cởi phăng áo của hắn ra.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, cơ thể tráng kiện của Phó Hàn Sinh hiện ra. Nhưng đập vào mắt Mộ Diên không phải là những múi cơ săn chắc, mà là một vết sẹo dài, lồi lõm, chạy dọc từ vai xuống ngực hắn. Vết sẹo sần sùi, xấu xí nằm trên làn da trắng trẻo của hắn trông thật chói mắt, khiến người ta không khỏi rùng mình, nhưng đồng thời cũng dấy lên một nỗi xót xa vô hạn.
“Vết sẹo này… sao lại dài thế này…” Mộ Diên ngồi dậy, hốc mắt cay cay. Cô run run đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo, cảm nhận sự gồ ghề của nó.
Thực ra vết thương đã lành từ lâu, không còn đau nữa. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau lòng của cô, tim Phó Hàn Sinh mềm nhũn. Hắn nắm lấy tay cô, đặt một nụ hôn lên đó, rồi tay kia cầm lấy côn thịt đang cương cứng, cọ xát quy đầu vào hai cánh hoa ướt át đang mời gọi.
Hắn từ từ đẩy vào, chậm rãi xâm nhập vào vùng tam giác mật ngọt ngào ấy. Hắn ngẩng đầu, mổ nhẹ lên môi cô, giọng trầm xuống: “Lúc đi Trùng Khánh, anh bị quân địch phục kích.”
May mắn là quân của Đảng Cộng Sản đã tới kịp thời, số thuốc tây quý giá mới được bảo toàn, và mạng của hắn mới giữ lại được.
Mộ Diên nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Ngón tay cô vẫn miết nhẹ trên vết sẹo, nỗi đau xót lan tỏa khắp lồng ngực. Cô vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng của hắn, rên rỉ những tiếng yêu kiều đầy thương cảm:
“Ưm… Lúc đó… Chắc là đau lắm phải không anh… Ưm…”
Lúc ấy, đau đớn thể xác chẳng là gì so với nỗi khao khát được gặp cô. Hắn chỉ muốn sống sót trở về, chạy thật nhanh đến bên cô. Dù cho vết thương bị rách toạc ra vì xóc nảy trên đường, hắn cũng cắn răng chịu đựng. Nhưng khi về đến nơi, đón chờ hắn chỉ là căn nhà trống hoác lạnh lẽo. Khoảnh khắc đó, hắn đau đớn và tuyệt vọng đến mức muốn giết chết cô, rồi giết chết chính mình.
“..A.. Ưm.. Đâm nhẹ chút thôi anh…”
Mộ Diên cảm giác như “cô bé” của mình bị banh rộng ra hết cỡ. Côn thịt của hắn càng lúc càng tiến sâu, như muốn nhét cả hai hòn ngọc hành vào bên trong. Hắn hôn cô đến mức môi sưng đỏ, hơi thở gấp gáp phả vào mặt cô.
“… Ưm… Chậm… Chậm lại chút đi mà…”
Chóp mũi nhỏ xinh của Mộ Diên lấm tấm mồ hôi. Cô như uống phải rượu độc, say đắm trong cơn khoái lạc. Phó Hàn Sinh cúi đầu, ngậm lấy hạt đậu đỏ trên bầu ngực căng tròn của cô, vừa gặm vừa cắn day dứt. Bên dưới, vòng eo hắn vẫn hoạt động không ngừng, đưa cái “chày” to lớn giã vào cái “cối” đầy nước dính nhớp.
Hắn muốn lấp đầy cô, muốn cô no căng tinh khí của hắn.
“Cô bé” trở nên trống rỗng mỗi khi hắn rút ra, rồi lại ngứa ngáy điên dại khi hắn thúc vào. Mộ Diên vặn vẹo eo nhỏ, ép sát vào cự long của hắn, đôi mắt ngập nước nhìn hắn đầy cầu khẩn:
“.. A… Hàn Sinh ca ca… Đâm vào chỗ đó đi…. Chỗ đó ngứa quá…”
“Không phải vừa rồi còn bảo chậm lại sao?”
Phó Hàn Sinh nhả đầu ngú đang bị hắn hành hạ đến sưng tấy ra, nhìn cô với ánh mắt trêu chọc. Hắn đột ngột thúc mạnh một cú vào sâu bên trong, rồi lại rút ra thật nhanh, tiếp tục cúi xuống thưởng thức bầu ngực còn lại, mút mát chùn chụt như đứa trẻ đang bú sữa mẹ.
Mộ Diên sướng đến run người, tay vuốt ve vầng trán ướt đẫm mồ hôi của hắn. Hắn càng lúc càng đâm sâu, miệng lưỡi càng lúc càng điêu luyện. Bỗng nhiên, Mộ Diên mất kiểm soát, cắn chặt môi ngăn tiếng rên dâm đãng. Hoa huyệt co thắt dữ dội, ôm chặt lấy côn thịt của hắn. Một dòng nước ấm nóng trào ra từ sâu bên trong, tưới ướt đẫm vật cứng của hắn.
Móng tay cô cắm sâu vào da thịt trên lưng hắn, trong cơn mê loạn, cô chỉ còn nghe thấy tiếng thì thầm ma mị của Phó Hàn Sinh bên tai:
“A Diên, anh đụ em có sướng không?…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận