Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự thỏa hiệp trong lời nói của Tô Lan khiến Phong Kiều sững sờ, như thể một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, làm cô không biết phải phản ứng thế nào.
“Cô… Ý cô là gì?” Phong Kiều ngập ngừng hỏi, giọng nói mang theo chút nghi hoặc.
Tô Lan khẽ vén mái tóc dài, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa một tia buồn bã khó nhận ra. Cô mỉm cười nhạt, nói: “Không có ý gì cả. Tôi đồng ý với cô, chúng ta sẽ chờ anh ấy quyết định. Nhưng cô Phong này, tôi muốn nhắc cô một điều, tình cảm không phải là một ván bài mà ai mạnh mẽ hơn sẽ thắng. Có những thứ, dù có cố gắng đến đâu, cũng không thể ép buộc được.”
Phong Kiều siết chặt tay dưới gầm bàn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Lời nói của Tô Lan như một mũi dao sắc bén, không trực tiếp đâm vào cô, nhưng lại khiến trái tim cô nhói lên từng nhịp. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tô Lan, cố gắng giữ giọng mình thật vững vàng: “Tôi hiểu. Nhưng tôi cũng không phải kiểu người dễ dàng buông tay. Nếu anh ấy chọn cô, tôi sẽ chấp nhận. Nhưng nếu anh ấy chọn tôi, tôi hy vọng cô cũng sẽ tôn trọng.”
Tô Lan bật cười, âm thanh nhẹ nhàng nhưng đầy chua xót. “Cô thật sự rất thẳng thắn. Chẳng trách anh ấy lại bị cô thu hút.” Cô ngừng lại, ánh mắt lướt ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng nhạt dần trên đường phố tấp nập. “Tôi đã từng nghĩ mình là người quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Nhưng hôm qua, khi nhìn thấy cô trong bộ đồ ngủ ấy, tôi chợt nhận ra… có lẽ tôi đã đánh mất vị trí đó từ lâu rồi.”
Phong Kiều cắn môi, không biết phải đáp lại thế nào. Cô cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với Tô Lan, nhưng đồng thời, lòng cô vẫn kiên định với tình cảm của mình dành cho Trình Chiêm. “Chị Tô, tôi không muốn tranh cãi với chị. Tôi chỉ muốn anh ấy được hạnh phúc, dù là với ai.”
Tô Lan gật đầu, ánh mắt cô dịu lại, như thể cô đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình. “Cô nói đúng. Hạnh phúc của anh ấy mới là điều quan trọng. Nhưng cô Phong, cô có từng nghĩ, nếu một ngày anh ấy chọn cô, liệu cô có thể chịu được áp lực từ quá khứ của anh ấy, từ những ký ức mà tôi và anh ấy từng có?”
Câu hỏi của Tô Lan như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Phong Kiều, khiến cô bất giác run lên. Cô chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. Tình yêu của cô dành cho Trình Chiêm mãnh liệt, nhưng liệu cô có đủ sức để đối mặt với bóng dáng của Tô Lan, người từng là một phần không thể xóa nhòa trong cuộc đời anh?
“Tôi…” Phong Kiều ngập ngừng, rồi hít một hơi sâu. “Tôi không biết. Nhưng tôi tin, nếu anh ấy chọn tôi, chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”
Tô Lan nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một tia ngưỡng mộ. “Cô thật sự rất dũng cảm. Có lẽ, điều mà tôi thiếu chính là sự dũng cảm này.” Cô đứng dậy, cầm lấy túi xách, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết. “Cô Phong, tôi sẽ không làm khó cô. Nhưng tôi cũng sẽ không dễ dàng buông tay. Chúng ta cứ để thời gian trả lời.”
Nói xong, Tô Lan quay người bước đi, dáng vẻ thanh lịch nhưng cô đơn. Phong Kiều ngồi lại, nhìn bóng lưng cô ấy khuất dần ngoài cửa quán, trái tim nặng trĩu. Cô biết, cuộc trò chuyện này không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một trận chiến thầm lặng giữa hai người phụ nữ, vì một người đàn ông mà cả hai đều yêu sâu sắc.
Cô nắm chặt ly nước trên bàn, tự nhủ: “Trình Chiêm, anh phải cho em một câu trả lời rõ ràng. Em không muốn mãi đứng trong bóng tối thế này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận